Sunday, June 9, 2024

LÕI TẠI TÔI MỌI ĐẰNG

   LỖI TẠI TÔI MỌI ĐẰNG !


Thân mẫu bà  Vân   Thanh bất  ngờ  ngã bệnh. Một    người  đã vào tuổi  ngoài tám mươi thì nắng mưa  trong cơ thể là   việc   phải đến,  nhưng với  hai chúng tôi, chủ   cửa hàng tiện lợi,chỉ mở về  đêm, thì  không bình thường. Nhà bà này chỉ có hai mẹ con,  con ốm mẹ chăm, nay  mẹ ốm con chăm. Tôi chỉ  ngậm ngùi, cũng may là hàng  cũ  đang vơi, hàng mới chưa  nhập. Hai ông lão nhà tôi bèn an  ủi  : Thôi đóng cửa  nghỉ ngơi  dăm bữa .

 Tôi là kẻ  không thể ngồi ôm gối  xem ti vi, đọc sách, dù bên ngoài   đang dông bão hay nắng cháy. Có  một nơi tôi lò dò lần qua, nhà bà bạn.

Bạn tôi có một niềm vui nho nhỏ, ngoài khu vườn, là  những khách trọ. Nhà trọ có  bốn dãy,hai trệt ,hai lầu.  Dãy ngay trước mặt nhà bà này , từ độ tết đến nay, không hiểu sao  khá vắng vẻ .  Khu  nằm dưới bờ ta luy sân  có  một chàng bảo vệ khách sạn,là   em người đồng nghiệp xưa ở trường . Anh này  ngoài giờ  trực đêm  ở cơ quan thì  phụ bán rau củ cho một chị cùng quê   trên con  dốc dẫn vào khu Thung Lũng Tình Yêu. Lâu lâu   tha về cho bà này  một bịch to  chất đầy  các loại củ  thuộc diện “ cũ  người mới ta “  gồm  su su,  cà rốt, khoai tây, bí xanh, … nhiều nhất là khổ qua, thứ quả rất dễ chín vàng và rồi úng.   Có bà chị gần đó  nhưng anh con trai chủ  vườn rau,  nên chỉ nhận vài trái khổ qua nom còn tươi, phần không ai chọn thì bà bạn  ủ  phân sinh học.Nhưng ủ thì hàng xóm càm ràm . Bà này vèn tấp cả vào gốc chuối.Người  cho cũng     hăng hái bê hộ ra đây, nhân thể  xin hái  mớ quả chanh dây. Bà này còn có mấy  người  bạn ở trọ nữa .  M ột ông lão   chạy xe Mai Linh,  cứ sáng  tinh mơ đã đi, áo quần  đồng phục tươm tất,tối về che rèm mở tivi  toàn coi  ca sĩ hát bolero, một đôi vợ chồng  làm công nhân ở  trại hoa  Hasfarm., Dãy  lầu có  một gia đình chồng làm thiết kế đồ hoạ,vợ là thư ký cho  khu resort ở dưới Hồ Tuyền Lâm, có đứa con gái  lên ba, rất lém lỉnh. Một đôi vợ chồng  son còn trẻ lắm, làm  nghề gì,hỏi thì họ  bảo : làm quanh Dalat.  Ngày  lẫn đêm ít khi  ở nhà,   ngoài hiên chất đầy đồ đạc,  chiếm trọn  dãy    hành lang hẹp, cũng may hai phòng kế bên đều bỏ trống nên không vướng  người qua lại .

 Hôm nay họ  đón hai đứa em  nhỏ,   ở trong quê lên xứ lạnh đổi gió. Chị   năm nay sẽ lên lớp chín, còn em  bước vào lớp hai. Ôi  hai đứa từ mãi   ngoài trung  mà  dám vô  đây một mình ,giỏi thật.! Dạ, thì cứ đặt  nhà xe qua  Zalo, bố con đặt, rồi họ đón. Đến đây họ đưa tận nơi. Mai mốt về thì đặt lại.Hôm ấy trời  mùa mưa cao nguyên có chút nắng hiếm hoi, hai bà già,  chủ  và  khách ra  sân ngồi phơi nắng. Giàn chanh leo trái cơ man,   từng chùm chi  chít như  ai đem hằng trăm quả  trứng gà gắn lên sau cành lá. Trái  xanh, to lên, rồi  đổi  qua màu  mơ đỏ,rồi tím, và không bao lâu là rơi bịch xuống sân.Phải  canh chừng để nhặt vào, vì nếu không  xe  gắn máy của chủ  bên hàng  xóm và  khách qua lại  sẽ cán vỡ. Thứ quả này   chua   , vả lại  đang mùa trái cây rộ,    món ngon miền nhiệt đới ê hề,  không ai hào hứng  gì .Mỗi  một cô cháu từ  thành phố lên  chơi, đưa con đi  nghỉ hè, thì  khen,  thứ này quả sạch, giàu vitamin. Nhưng cô này lại    về phố sau vài ngày, để con ở lại với bà  ngoại. Bọn trẻ thích  bim bim  thơm dòn hơn là quả  ngon bổ .

  Nhưng hai  đứa bé từ  ngoài trung   đến   miền đất lạ này lại  tỏ ra thích thú. Ban đầu thấy  quả rơi thì nhặt  bỏ lên hiên,rồi  gặp bóng chủ thấp thoáng thì  ngỏ  lời, sau đó   thọc hái rất thành thạo. Nhà con có lúa, đậu, ớt,  chứ  không có  thứ trái  này . Hai bà  giúp nhau dọn   con rãnh đầy cỏ trước sân. Ở đấy có mấy chậu  cây nha đam còn nhỏ,  một chậu  cây thâm thấp như cây chanh,  một chậu cây tua tủa cọc nhọn. Chúng bị phá chậu, chặt ngang cành,ngang đọt.Hai chúng tôi tính     dọn đi,  sau  khi  nạo  sạch rãnh nước đầy bùn sình và cỏ dại, nhưng khi   đem   chậu cỏ  ra hố đất ngoài vườn chuối để đổ, gặp lại hình ảnh cây chuối nằm sõng sượt, bông chuối đỏ lăn lóc ở đó, và  mấy tàu lá to đã úa vàng, bỗng dưng cả hai đều im lặng. Bên kia sân,có  đôi mắt  theo dõi. Bỗng dưng chúng tôi cùng thở dài . Hai đứa bé đang lăng xăng phụ  giúp nhìn các bà già, ngỡ ngàng .  Sáng hôm nay sang chơi,   vì  đã bắt gặp  bọn trẻ đến đây từ  buổi đầu, dạo quanh khu nhà trọ,mau mắn cất tiếng : cháu chào hai bà,  nên  cả hai khoái lắm . Mấy khi có  người chào  như vậy. Tôi mang qua  một lốc tập,  chia đều  mỗi  vị khách   chục cuốn,còn bà bạn hồi nằm bệnh viện có ai đó tặng cho  những chiếc túi thổ cẩm xinh xinh, đựng giấy tờ, điện thoại và ít tiền  lẻ, bà này không dùng mà cất, vẫn còn mới lắm, đem làm quà cho xôm tụ. Hai đứa bé  sung sướng, còn khoe rằng mai mốt  chị dâu  sẽ dẫn đi mua thú bông cho chị và ô tô chạy pin cho em.Họ  cũng bắt gặp ánh mắt theo dõi, dửng dưng của  bà lão hàng xóm .

- Vườn này của bà kia,   bà ấy cho các  bà  trồng bí trồng đậu ở đây  hả ?

-Ồ  không, của  một chủ khác, bà ấy  bán vườn này cho   người ta   đã lâu,  hai bà trồng  cho vui, để cỏ  dại không mọc tùm lum.

- Vậy còn chuối ? Hôm trước bọn con   trông thấy bà ấy  đem dao ra  đâm một thân to, hỏi thì bà bảo  rọc lá..

 Cô chị vừa nói thì cậu em bước vào :

- A  cây bị đổ đây nè, nó có  buồng rồi, mà sao lại đâm  nhỉ  ?.

 Hai bà già  bỗng thẳng lưng, mở to mắt nhìn bọn  khách trẻ con.

- Đâm  lúc nào,đâm bằng gì ?

 Bốn cái đầu cùng chụm vào thân chuối đổ. Vết lam nham,  mới  nhìn thì  nghĩ có vật cắn,  nhưng  nhìn lại là  ..

- Thì bọn  con thấy bà ấy  cầm chiếc dao  to, đầu nhọn,  đâm liên hồi.

 Bà bạn gạt đi :

- Chắc là con trông nhầm,ai lại đi đâm một cây chuối đang trổ nải.!  

- Dạ không . Lúc ấy  gần tám   giờ tối, nhưng anh chị Hai  chưa về nên bọn con ra đây chơi. Đèn bên   mé sân cái chú mập mập  chiếu rõ lắm . Bà  chủ  nhà kia mặc bộ đồ nỉ tím, chân đi ba ta,  đầu quấn khăn kín mít,  bà đi bộ mấy  vòng, khi ấy tụi con còn trong nhà ,  cả  khu này vắng tanh. Lát sau nghe tiếng động, tụi con   bước ra, thấy bà  kia không đi bộ, mà  bước vào sau  bụi chuối, đâm thọc  dữ dội lắm . Tụi con đứng nhìn mà bà không hay biết gì cả .Dưới  nhà con cũng có chuối, người ta dùng dao đẵn, khi cây non, hoặc cây đã trổ buồng, chứ không ai    đâm sâu vô thân  như thế cả .

 Mọi khi bọn con không  nhìn qua đây, nhưng từ hôm đó   cứ để ý cây chuối bị đâm.Hôm sau bà ấy lại đâm nữa, rồi đâm nữa, bữa cuối, thì xô cho nó ngã.  Bọn con chờ bà ấy cầm dao đi vào thì hỏi, bà bảo  là  nó bị  sâu cắn . Khi ấy đã chín  giờ, anh con về nên tụi con vào nhà . Bọn con nghĩ  bà ấy đâm, vì   có sâu,với lại chuối  bà ấy trồng thì bà đâm .

  Hai bà  bỗng bải  hoải chân tay,như thể   mọi sinh lực đều biến đi đâu.  Con rãnh đã sạch cỏ và bùn  đất,giá như  mọi khi  cần dùng chổi  quét sạch,  gom hết cỏ  đất vương vãi trên sân,  nhưng chúng tôi  bỏ vào nhà,  rồi không ai bảo ai, mà  trải chiếu nằm dài ra sàn,mắt nhắm  nghiền .

 Tôi nhớ lại  buổi sáng  phát hiện cây chuối đổ,    tôi  kỳ cạch gõ  mấy lời than  vãn và kêu cứu.

Tôi  lay khẽ bà bạn đang nằm   đắp chăn, vì  sau buổi dọn sân ,dọn  luôn khu vườn  trồng hẹ, cũng  khá mệt.

- Này, có  mở blog xem tớ  viết hôm nọ không ?

- Không, mấy hôm nay tớ bỗng bị sốt,có hôm chỉ ăn cháo suốt ngày .

 Tối thứ bảy, sau khi gõ bài, do  cửa hàng tiện lợi   đóng, tôi qua nhà  bà bạn. Hàng xóm đi  ngủ  muộn lắm, vì  đón khách về muộn. Có  một  người  để xe tận ngoài  lối đi sát vườn chuối, ngỏ lời tiếc rẻ . Cô bé này hôm nào bị mất xe,nên nay cảnh giác, nhờ …chuối  canh hộ :

- Sao cây chuối  có buồng bị đổ, uổng quá cô nhỉ.

- Ối, uổng gì, chặt cho nó thoáng.

 Hình như cô kia ngỡ ngàng bỏ đi, bà chủ  vẫn lầm bầm, tiếng nghe rõ mồn một trong đêm.

- Cây nào có  buồng mà ngứa mắt là chặt cho  thoáng !

  Bà bạn đã thở đều,còn tôi vốn có tật thức đêm, cứ nằm trằn trọc mãi.Mười một giờ,     cổng khoá,  đèn tắt , thế là tôi  rón rén ngồi dậy, lấy áo  khoác của bà kia, cả mũ và ủng, rồi tôi  tìm chiếc rựa đốn cây. Tôi ra sân..

 Khi  bà  chủ bên kia hô hoán, thì tôi đã  kịp lao vào nhà, đóng cửa,  tắt đèn, rồi chạy ra phòng khu nhà kho. Bà chủ đập cửa rầm rầm, đập  cửa lớn,  sợ vỡ kính mà biết khó  bung ,bèn đập hai cửa sổ. Bên kia    hai vợ chồng  người hàng xóm cũng dậy. Tiếng  một phụ nữ :

- Mẹ có phá cái gì của bả  không ?

- Không. Tao có rảnh đâu.

 Rồi mắng nhiếc :

- Đồ thứ già mà không nên nết !

 Trong buồng ngủ, bà bạn tôi đã  dậy, bò ra  khu nhà kho. Đèn ở đây hắt sáng  dãy hành lang nối hai nhà, một người đàn ông béo khoẻ, ục ịch  đến nhìn  vào, gầm gừ :

- Nè bà kia, ra đây ! Có ra không ?

 Hẳn  khi bà mẹ vợ réo, anh ta đang ngủ, chỉ có    cô vợ chạy ra. Bây  giờ anh ta cũng kịp lao ra  và quát tháo để lấy điểm.

 Hai  bà lão chúng tôi  ngồi yên trên  chiếu,  nghe ngóng. Ngoài sân có tiếng  người đàn ông thứ hai: anh con rể  ở khu vườn trong. Anh ta cũng  bước lên thềm, đập cửa :

- Bà già , ra đây !

 Tiếng  một phụ nữ trẻ :

- Thôi bỏ đi, mấy cái cây!

 Giọng  người  già hậm hực :

- Bỏ sao được mà bỏ .Tao phải lôi cổ bả ra, đền cho tao !

 Một lát sau, tiếng xe nổ,  rồi đèn tắt. Khoảng sân im ắng.

 Sáng hôm  sau, tôi nhìn ra   ngoài, mãi mới thấy  một người béo mập phóng xe đi, rồi sau đó  một phụ nữ chở con đi. Chúng tôi không dám ra ngoài, dù trong tủ lạnh  không còn đồ ăn, dành nấu cơm ăn với  muối mè và xì  dầu. Độ chừng ba giờ chiều,  tôi ngủ mê mệt, vì mọi khi giờ này tôi phải “ chợp mắt “ để tối còn đi  bán . Bà bạn bê rổ hẹ giống ra trồng. Tôi bỗng choàng dậy  vì có tiếng ồm ồm của một  người đàn ông. Tôi vén màn cửa nhìn ra, giật mình lo sợ, tim đập thình thịch.

 Bà  già  đang  điềm nhiên ngồi dùng một  chiếc   xà beng ngắn mổ lên nền đất,đặt túm hẹ xuống. Tiếng người đàn ông.

- Sao cô làm d zậy, hả,có gì thì nói chứ .

- Không, cô bận  .Con thích nói thì cứ nói, cô nghe.

- Nè, sao cô phá chậu bông mẹ con.Giờ con   chặt phá giàn chanh dây của cô nghe.

- Thì  bồi thường mấy bụi chuối.!

 -ơ chuối ra chuối,mà bông ra bông chứ.

 Tôi hoảng hồn khi thấy bà kia cắp rổ hẹ  giống còn đầy vun, đứng  lên, bĩnh tĩnh bước sấn tới.Gã kia  đang chận đường,   bèn bỏ chạy,  thì ra bà già vung chiếc xà beng sắt lên. Anh ta ục ịch ù về nhà, để lại mấy câu hăm :

- Được, bà chờ đi,  tui về vác dao băm nát giàn chanh dây của bà cho mà coi.

   Bà bạn vào,  giật mình  vì thấy tôi  đứng canh bên trong cửa . Hai  bà lại kéo  ra bếp. Bà kia vẫn mặc bộ đồ lao động, tôi  giục:

- Thay đồ đi, rồi báo công an.Chứ nó sai con nó canh, con bé  sáu bảy tuổi đứng đó kìa.

 Có  một  người đàn ông bắt máy. Không rõ bạn tôi nói lắp bắp số nhà, hình như chưa nhắc tên đường, nên tiếng  một thanh niên  khá trẻ nhắc lại  số nhà.. Hai bà lão đi tìm mấy chiếc bánh  tay nắm, thứ bánh có hình bàn tay cùi,   ngồi nhai.Giờ mình cũng phải nắm tay đấm, chứ đã vời công an đến là to chuyện. Kỳ nào  có hai chú đến, nhà kia thắng thế.   Giờ mình cũng gây chuyện, vì phá ba chậu cây cảnh. Còn cây chuối ?

 Lát sau có tiếng   người gọi theo số máy cá nhân. Thật lạ vì  nhân vật này biết rõ tên bà  già này . Vậy là  nguy lắm rồi .Hẳn bên kia họ đã trình báo và khai ra mình .  Chúng tôi lắp bắp rằng  bọn tôi bị nhốt..

 Gần một giờ đồng hồ sau,  xuất hiện một chú công an. Tôi nằm vật vờ vì  đầu đau như búa bổ, nhìn ra hiên bà  kia đang trồng hẹ.Chỉ thay áo lao động, còn quần thì  mặc đồ đẹp,ý là có  khách  đến thì tân trang sẽ kịp. Nhà bên, bà  chủ cho a lô và tích tắc  sau  anh con rể và đứa cháu hộ pháp cũng xuất hiện.

  Người chiến sĩ công an   lặng lẽ bước ra vườn chuối.  Anh nhận ra  mãi cuối vườn có  một buồng sai nải,  ánh mắt vui mừng :

- Có buồng to cô  kìa !

 Và tìm đến   gốc chuối ngã gục,nhìn vết  đứt.

- Cái này cô lấy dao đâm phải  không ?

 Bạn tôi hết hồn :

-Có đâu chú. Cây sao tôi cứ để vậy, chỉ rọc lá để có lối đi.

 Tiếng bà chủ bên kia :

- Sâu nó cắn đó, chú ơi ! .

Rồi lao nhao tiếng ba  người, hai nam một nữ :

- Ối cái bà điên. Người ta lo làm ăn,  có thì giờ đâu làm chuyện ruồi bu .

- Bà làm như vườn của   bả.- Tiếng gã mập béo

- Bà này ở dơ khiếp, có mấy thùng rác thúi hoắc, tụi nó kêu trời mới  chịu đưa ra vườn .- Giọng người đàn bà

- Bà này ăn ở  tệ đến độ con cháu nó không thèm ngó đến.- Anh con rể ở vườn .

  Người chiến sĩ công an  lại  khu vườn hẹ:

- Cô phá mấy chậu bông phải không ?

 Bà già  ngơ ngác.

- Bên kia có camera trên lầu,chút họ mở ..

 Hồi đêm qua tôi nghe họ than thở : Camera lâu nay không xài nữa

 Bà bạn lúng búng :

- Hình như…    đứa học trò của tôi.

Tôi đang vã mồ hôi mà nhoẻn cười .

    Người chiến sĩ  bước sang sân, mắt  nghiêm  nghị nhìn bà già, rồi gọi :

- Cô sang đây .

 Nhưng họ lại kéo vào nhà bên, đóng cửa. Bà này ngồi  xuống tiếp tục trồng hẹ. Tôi chuẩn bị  tâm lý,dù đầu nhức như búa bổ. Thôi gay go rồi.  Chuối thì họ bảo mình đâm,  chậu cảnh  thì họ mở came ra

 Độ chừng nửa giờ sau,  mọi  người nhà bên ùa ra sân. Viên công an Phường đến chỗ bà già bạn tôi đang trồng hẹ :

-Họ nói họ không chửi, mà sao bà phá chậu bông?

Bạn tôi cứng cỏi :

- Chứ vì   cớ gì mà bọn tôi đi phá !

 Rồi bà này thản nhiên (  nhưng thực tế là bụng đang đánh lô tô - đối diện với pháp luật mà ! ):

- Thì đền cho tôi tiền sửa nhà đi. Tôi còn nợ nần lung tung.

 Nhà hư từ tháng  giêng mà đến tháng ba mới  sửa được.

  Người công an Phường có vẻ ngạc nhiên :

- Sao bọn tôi không thấy báo ?

 Bà bạn tôi có vẻ bình tĩnh lại :

- là vì hai bà chị  hứa cho tiền sửa nên mới  thế.

- Rồi họ không cho ?

- Dạ không .  

 Bà này đọc to con số  tiền đã chi. Tôi thấy   người   công an   không nói gì, mà   lên xe phóng đi.  Đám người đứng lố nhố nhà bên nãy giờ  như nín lặng theo dõi, bây giờ  bỗng lên tiếng chửi rủa, là  giọng của gã con rể và ánh mắt hằn học của đứa cháu  hộ pháp  vừa qua  lớp mười.

- Thứ đó  mà đòi làm cô giáo, đi hốt rác ăn qua ngày mà bày đặt.

 Tôi nhìn bà bạn. Bà này  quay mặt về phía  người chửi, cười tươi  như thể vừa được quà. Tiếng gã bên kia sân cay  cú :

- Đồ thứ điên khùng. Con cháu nó chửi cho thúi đầu mà  không biết nhục.Thứ đó chết rục xương, không ai  thèm đến.

 Thật kỳ lạ, bà  già bị gọi là thứ này,thứ nọ, ăn rác, chết  rục, mà cứ cười hớn  hở . Tôi có hỏi khi bà này hoàn thành  trồng  ba bốn cân hẹ giống,

-  Chứ giờ biết làm sao .Không nghe chú ấy  buộc đền chậu cảnh, là ổn rồi!

  Tôi lọ mọ mở blog lên xem, không rõ  những điều tôi  viết qua mấy lá thư đã có ai đọc, thôi cho qua, vì còn nhiều thứ quan trọng,  vấn đề là  có thể  người công an  Phường đã  hoà giải êm thấm, chứ nếu không thì tôi sẽ bị giam lõng ở đây  lâu đấy .

 Hôm sau, ngày thứ ba, tôi lại ghé. Nhà bên có cô con gái  cả  đến thăm mẹ, lúc chuẩn bị ca chiều ở cơ quan,hay là cô ta rỗi. Có  tiếng người mẹ rên rỉ, tiếng  người con  nhẹ nhàng như thuyết phục. Hẳn họ đang cùng đọc  những lá thư.

 Tôi   an ủi bà bạn :

- Cứ coi như  chuối bị sâu cắn đi vậy.

- Ừ,thì biết làm sao . Không phải đền mấy chậu cây là  yên rồi .

 Tôi cười :

- Mấy chậu nhựa rẻ lắm, có  một chỗ tớ  xin là   người ta cho, cây thì ối nơi trồng, tớ ù  một vòng là có ngay.

 Nhưng  người bạn thở dài, ánh bắt âu lo. Miệng tôi nói vậy  nhưng bụng dạ vẫn thấp thỏm.Giờ khuyên bà bạn dọn đi thì đi đâu, mà ở.. thôi thì hãy cứ báo công an khi  cần.

 Hôm nay tôi đọc được một mẩu tin  trích từ  luật phòng chống mua bán  người, kết hợp với  nhân chứng về bụi chuối “ sâu cắn hay  người phá “. Hai đứa bé đã về lại quê    bụi chuối thì   đã gục, mai  mốt dưới gốc lại sinh ra cây khác,  cũng như mấy  chậu cảnh cũng sẽ lên mầm mới.Luật do Tân Bộ  trưởng bộ Công an đọc, tức là có văn bản, không phải là câu chuyện lúc trà dư tửu hậu.

  Mua bán người là "việc tuyển mộ, vận chuyển, chứa chấp, chuyển giao hoặc tiếp nhận người nhằm bóc lột tình dục, cưỡng bức lao động, lấy bộ phận cơ thể, nhận tiền, tài sản, lợi ích vật chất hoặc vì mục đích vô nhân đạo khác bằng cách sử dụng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực, lừa gạt hoặc thủ đoạn khác".

  Tôi  trông  bình tĩnh  nhưng nhát gan, đọc đến đâu thấy  như  mình là phạm nhân.Bụi chuối  gục, là do  sâu hay con  người, nó vẫn nằm đó, mấy chậu  cảnh tan tác vẫn  đó, bạn tôi thì    tuổi già như ngọn đèn trước gió.  Nhưng lòng đầy thì miệng phải nói ra. Ông bọ tôi thường đấm ngực mỗi tối sau khi đọc kinh nhật tụng : lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đằng , a men !

 Tôi không   có máy ghi âm,  nhưng  trí nhớ  tốt  và trước  những biến cố, tôi làm một “thư ký “   viết biên bản,có sao nói vậy. Khi tôi kể, bà Vân Thanh bảo : thì hai bà cũng  sai. Có mỗi bụi chuối mà làm rầm cả lên. Nhưng bà này  là   người  ngoài cuộc, vì nếu như đọc văn bản về Luật mua bán  người,   chú ý  câu chữ, thì từ bụi chuối,con dao, mà có vấn đề .

 Nhưng tôi  nhớ rõ nét mặt  nghiêm nghị của  người công an Phường khi  anh phóng xe đi. Việc rối rắm có thể dẫn đến  tai hoạ, nhưng anh đã giải quyết ổn thoả. Bọn tôi cảm nhận rất rõ, hẳn nhờ  người chiến sĩ  công an Phường dàn xếp, mọi chuyện từ đây  không còn không khí chinh chiến,mà là hoà bình. Cây chuối đổ vẫn đấy, mấy chậu  cảnh lăn lóc đó, bà chủ bận rộn dọn nhà,do  khách  dời đi, rồi  lu bu việc kêu thợ đến  dọn cỏ,  bỏ phân, cày đất, gieo hạt. Người con rể nhác thấy bóng chúng tôi thì  quay đi, bà mẹ cũ

ng thế. Tôi chỉ thấp thỏm chờ nghe tiếng họ gào :

 - Đồ hai bà già  không nên nết. Đền mấy chậu cảnh đây !

 Tôi chợt nhớ  lời bố đẻ : ra đường hỏi  kẻ tra (  người già ) về nhà hỏi  người trẻ. Với bọn tôi, có hai  nhóm   người trẻ mà tôi gặp trong một tuần qua,    người chiến sĩ công an  và  bọn trẻ là  khách du lịch. Tôi luôn tin ở họ . 

 Một tuần đã trôi qua . Mong sao năm tháng bình lặng trôi .

               THU   GIANG. 

Saturday, June 1, 2024

THUQ GỬI CHÁU HOÀ

 Dalat  ngày 01/06/2024

Chào Cháu  Nguyễn  Thái  Hoà ,

Hai cô  xin lỗi đã đường  đột  gửi thư này cho  cháu,  nhưng vì  không còn cách nào khác, vì  sự việc  kéo dài suốt  nhiều năm qua, bây giờ  đã đến đỉnh điểm, nếu không giải quyết được,  những điều tệ hại khó lường sẽ đến  trong thời gian  ngắn  nữa thôi.

 Hai cô là  bạn bè thân thiết của  cô Xuân, chị ruột  ba  Nguyễn Thái Mai của con. Ngày   bạn Hoà còn bé, có hôm đi học mẫu giáo trong trường Mầm Non 8  ở Đa Thiện đã trốn về nhà,   cô Giang hôm  ấy ghé ăn trưa bên nội, nhìn chàng “sinh viên mẫu giáo”  bướng bỉnh mà thấy buồn  cười . Dạo con học  ở trường  tiểu học  Nguyễn Trãi, có hôm cô chở con vác chổi  đến trường trực nhật. Cô cũng chứng kiến  chàng học trò cấp hai nổi khùng, bốc đống cám  ngô    tung hê lên tận trần  nhà, do có điều gì đó bố mẹ   chưa hiểu mà cu cậu uất ức. Và cô biết một  thư sinh   Hoà    đá bóng giỏi và rất đam mê môn Vật  Lý.  Cô  Xuân bảo , tiếng là cô cháu nhưng có nhiều rào cản,thậm chí  ngay hôm giỗ đầu ông  bố Mai,  cô này mới có  dịp   gặp và trò chuyện cùng vợ chồng  Hoà Hạnh, và có lẽ đó là lần đầu và … hẳn khó có dịp khác. Vì cô hiểu,hai bạn là  những  người con hiếu thảo .

Hai cô  Giang và Tre  ( cũng là bạn thân thiết của cô Xuân )  viết thư này,mong con là kẻ trung gian, ít ra là  hãy dành nhiều hơn thời gian cho   mẹ con. Hai cô chỉ là bạn cô Xuân, nhưng  có thể  nói  rất hiểu cảnh ngộ của mẹ con hiện tại.Mẹ con nay tuổi tác, cộng với  cảnh sống lẻ loi, đơn độc khi  bố con đột ngột qua đời, còn  Huy thì mải mê với công  việc,  hơn thế,mẹ con lại  là  người đa đoan, cả  cuộc đời  hy sinh cho chồng, cho con,nay cho cháu . Qua thư này,hai cô có mấy đề  nghị nhỏ :



1. Mẹ con vốn là  một phụ nữ  nông thôn chân chất, tằn tiện ,cần cù,  do đó   chịu thương chịu khó,   sống hôm nay  nhưng luôn lo lắng cho ngày mai.Hai con  ở xa không rõ,chứ mẹ con  ăn uống  đạm bạc, trang phục cũng    đơn giản đến mức thiếu thốn. Cô nhớ có lần ngày Tết bạn Hoà  về thăm,  người mẹ than vãn : mẹ không có bộ quần áo cho ra hồn,  bạn Hoà kêu lên : thì ai biểu mẹ không mua .! Do vì  tiết kiệm. Áo quần của mẹ con đều là hàng   second hand, hoặc ai đó bỏ thì  nhặt nhạnh về dùng, miễn sao đông ấm hạ mát là được. Suốt cuộc đời mẹ  con  chưa hề  một lần bước chân vào  salon tóc,hay  hiểu cách trang điểm đúng nghĩa là  như thế nào.Từ  đó mẹ con có tâm trạng bị ức chế, cuối cùng là   đố  kỵ, và bao nhiêu   hờn giận trút lên đầu bà  hàng xóm là  cô Xuân.  Hai cô phát hiện ra    bắt  nguồn từ chiếc áo ấm mà bà này có  ( được tặng một lúc hai áo giống nhau )  Áo đem giặt, thế là bà kia  cứ đi qua  đi lại nhìn với   đôi mắt   căm thù nảy lửa, sau đó là  vác dao đi phang chuối, hôm nay thấy  cô Xuân  khoác một áo , thế là lại vác dao đi băm  chuối .Tài chính hẳn mẹ con  không thiếu, vì  chỉ tính  thu tiền trọ,  mỗi tháng có  24  phòng và  mỗi phòng 2  triệu ! Mà Huy cũng có  lương của bạn ấy.  Tất cả vì tiết kiệm để cho con cho cháu, thế nhưng  bị   khủng  hoảng nên luôn mang tâm trạng rằng  bà hàng xóm  có nhiều trang  phục đẹp là do   vơ vét của anh chị em con cháu !Hoà ơi, mẹ con nay tuổi già bóng  xế, các con  thương mẹ thì tìm sắm vài bộ quần áo đẹp tặng mẹ,như  vợ chồng anh Lợi nhà cô Xin  vẫn   tặng mẹ  mỗi dịp lễ tết.  Bảo rằng “ già  thích bát canh, trẻ yêu manh áo mới “ nhưng mẹ con  , như bao phụ nữ  khác, cũng muốn  được  khen đẹp khi ra ngoài,tiệc tùng, gặp gỡ .

2.  Có thể đưa mẹ con đi  khám tâm thần được không ? Tâm thần  không có  nghĩa là  điên,mà là  một dạng trầm cảm,hai cô nghĩ thế . Là bởi mẹ con  luôn luôn ở trạng thái tâm  lý căng thẳng suốt ngày đêm.Đối thủ của mẹ con là Cô Xuân. Hai cô không bênh vực, bao che cho cô này, bởi xung đột  chị chồng em dâu là điều  khó tránh khỏi, con  rời nhà năm đã  tuổi thanh niên để đi xa thì hiểu rõ hơn các cô. Chỉ có điều nay, sau khi ba con  mất,  hai nhà sống  biệt lập, bà  cô con thì đau ốm, có khi cả tuần không bước chân ra khỏi hiên, cả tháng không cất tiếng trò chuyện với ai  một câu, sắm điện thoại mà   chỉ  để đặt hàng online,  nghĩa là  bà già này cũng khép kín, nhưng mẹ con  quyết không cho bà kia được yên . Đôi khi  cô Xuân lên chơi nhà cô Tân hoặc nhà bạn bè, thì bà mẹ con  cứ canh chừng lom lom,xem thử  bà cô bê theo những món gì, rồi chạy đi hỏi hàng xóm là  tặng ai, thế nhưng bê tặng mẹ thì mẹ con từ chối.Khi biết đó là   tặng   người  chị hàng xóm,chỉ là mớ rau, bọc quả,túi  sữa,  nhưng mẹ con lại lên nóc nhà, dội đá, dội đinh, vì vậy mà mái nhà  bị hỏng là thế, rồi đêm 14.1. 2024 mẹ con cùng Phong leo lên dẫm thì mái bị  sụm xuống, nước mưa  tuôn đầy nhà .Thấy mẹ con mặc áo đẹp,có khi chỉ là  giặt phơi,cũng     nổi giận, và cơn tức giận trút lên vườn chuối. Hễ mẹ con trồng bí bầu ra  quả,là mẹ con   hái bỏ, hoặc là dùng thuốc  diệt cỏ tiêu huỷ. Có  khách đến, người đó  dẫu có quen cô  Xuân hay không,mẹ con cũng đem  đơì tư cô này  ra bêu diếu,( chuyện này  Bạn Hoà cứ hỏi bố vợ mình sẽ rõ ). Nếu con đặt mình vào hoàn cảnh của mẹ con, con sẽ  nghĩ gì ? Hay   chú ý đến thái độ những nạn nhân của mẹ con ?  Có lẽ là do tâm lý con ạ . Ngoài  sự can thiệp của pháp luật, thì các con, đặc biệt Hoà là con trai lớn, hãy quan tâm đến người mẹ đáng kính mà tội  nghiệp của  mình .

3.   Hai cô có đề  nghị là  hãy cho thuê mảnh vườn mà mẹ con đang cùng Phong canh tác.  Hai căn bệnh của mẹ con ( hà tiện và đố kỵ ) càng trầm trọng từ khi ba con ốm đau và giao vườn cho ông anh rể này .Các cô chỉ  nói như vậy thôi.

 Thư này hai cô viết và gửi đúng là  liều mạng, vì  không có số điện thoại  lẫn địa chỉ  email của bạn Hoà.Có lần cô Xuân xin số máy Hoà ở  Thầy Lợi nhưng vị này bảo không có . Các cô   ngạc nhiên lắm . Một vị chủ lễ  đám cưới của chú  rể mà không có số của chú  rể, lại là em  con cô con cậu, có chung ông bà nội ngoại. Nhưng cô Xuân không có, chỉ vì bà này bị lạc  .

   Đành gửi qua Blog này, mong rằng chỉ có Hai bạn là vợ chồng Hoà đọc thôn.

  Đây là  những lời tự đáy lòng của hai cô, chỉ vì mong mẹ con, cũng là  người    vợ của em trai bà Xuân, sống  vui khoẻ , thanh thản  tuổi già .

  Chúc hai vợ chồng con  hạnh phúc, công tác thành công.

                          Thân chào .

                    Hai cô Giang  Và  Tre.

thư gủi chị Phước và cháu Phong

 Dalat  ngày  01.06.2024.

 Thân gửi chị  Phước và  cháu Phong.

 Ba  chị em tôi,   Giang, Tre và Xuân cùng  thảo thư này.

 Chúng tôi    là ba  người phụ nữ mà    hai vị   khi  đọc thư này qua trang  blog sẽ ồ lên : ôi tưởng ai, toàn là  ba bà già lắm chuyện. Sau đó hai  vị   sẽ phán thêm : có giỏi thì cứ  đi báo công an, việc gì mà phải tìm bọn tui để nói chuyện gà chuyện vịt.  Nói  như vậy  có  nghĩa là hai vị  luôn   chủ động trong mọi  biến cố  xảy ra, còn chúng tôi là kẻ bị động.

  Vâng, thưa hai  vị, vì là  kẻ bị động,nên buộc lòng thay vì trực tiếp gặp để    hai bên cùng lắng nghe để   tìm ra  một giải pháp, hay ít ra có  một mối quan hệ tốt đẹp, không phải là hàng xóm láng giềng mà là   người cùng một nhà . Đó là  mối quan hệ giữa  chị Phước - em  dâu,  cháu  Phong, cháu rể, con rể cả của chị Phước và bà  Xuân, người bạn thân của chúng tôi. Khi  chúng tôi  bàn bạc để thảo thư này, bà  Xuân có vẻ phân vân,  vì bà  e  ngại, hoặc   tình thế sẽ   không thay đổi, nghĩa là   chị Phước và Cháu Phong  luôn tìm cách gây khó  khăn, và bất an cho cuộc sống của chị, hoặc tồi tệ hơn,như điều chúng tôi luôn linh cảm, có   những biến cố lớn ảnh hưởng đến sinh mạng, sức khoẻ của bạn tôi.

 Do vậy  đầu thư chúng tôi thành thật xin  lỗi   nếu như có   những điều  khiến    hai vị bị tổn thương,   điều thứ hai qua thư này,hai bên sẽ cảm thông  cho nhau, đón nhận nhau,dù không cùng    một mối quan hệ chị em,  con cháu thì cũng là tình hàng xóm “ bán anh em xa , mua láng giềng gần”, để điều thứ ba đừng và không nên xảy ra, đó là  nhờ  vả chính quyền can thiệp.





 Đã nói đến chính quyền thì cần bằng chứng .  Hai vị luôn tự hào : chúng tôi nắm bằng chứng  trong tay, rằng bà  Xuân  một là  dựng bằng chứng,  hai là  có nói làm không, không nói làm có . Thí dụ như vụ   chị  Phước vác dao phá tan tành vườn chuối ( dạo  cuối năm 2023 )  thì   cháu Phong cùng cháu Huy ( con trai  út chị Phước ) bảo rằng : chị Xuân chặt phá rồi đổ lỗi cho  chúng tôi ! Và hôm nay cũng vậy. Một khóm chuối bị băm vằm,  không    rõ thủ phạm ( vì  chị Xuân đã không còn đặt camera ở vườn ).

 Nhưng sự việc không phải   từ  bụi chuối,mà  đã đẩy đến  những  vấn đề  lớn :  dùng dao  ,   phá vườn tược,  tài sản, uy hiếp    người  yếu  sức lực hơn mình,  một để buộc  người kia phải thế chấp,cầu cạnh bằng vật chất,hai là   người ấy phải dọn nhà đi chỗ  khác, ba là  câm miệng khi  lỡ chứng kiến những điều  không được nói ra .

 Chúng tôi   đã   sống theo pháp luật, nên không đôi co, hoặc là kết bè phải để uy hiếp,mà chấp hành  pháp luật.

   Chúng tôi, hai  người bạn thân thiết của bà  Xuân, và cả bà này,hiểu rằng giữa  bà  Xuân và hai vị ( Phước -Phong )có  những hiềm  khích trong     gia đình, những mối  không hoà thuận này quyết liệt hơn  sau khi ông Mai, chồng bà  Phước mất.   Bắt đầu từ việc bà  Xuân không  được dùng chung hai hệ thống điện nước,  rồi cháu Phong và Bà Phước, cùng cháu  Nguyên,  người con rể thứ hai,luôn tìm cách chèn ép, khủng bố, khiến bà này  đang  trị bệnh, dưỡng bệnh vô  cùng khiếp sợ. Sau đó cháu  Phong đánh tiếng  sẽ   sát hại,  ít ra  buộc bà Xuân phải giao đất, giao nhà. Rồi  bà Phước liên tục tàn phá vườn chuối. Bẵng đi  một thời gian,  có hai ngọn đèn chiếu sáng mỗi đêm,  mọi chuyện yên   ắng , hai bên  có gặp nhau cũng như  người dưng, một đôi lần cháu  Nguyên gây hấn chuyện   rác rến,  rồi qua, nhưng ..  Sáng ngày  31.5.2024, bà Xuân và tôi đi  lên  viện Pasteur chích  ngừa cúm,bà Phước bắt gặp bà  Xuân mặc chiếc áo khoác  được biếu, mà bà Phước khao khát bấy lâu,  điều này khiến bà   ta nổi giận. Nhân thể cháu Phong đưa hai con  ra  phụ bà  Phước dọn vườn và chúng tôi bắt gặp. Có lẽ điều này cũng khiến bà Phước e ngại, cảnh giác . Cảnh  giác vì  lý do gì thì chỉ có  hai vị Phước và Phong  rõ . Sáng  ngày 1.6.2024, vườn chuối,có  một buồng trái mới đâm, còn bông chuối, bị đốn ngã.Và bà  Phước vẻ hậm hực qua lại ngoài sân. Lẽ ra kẻ  mang tâm trạng ấy là chúng tôi, hay chính bà Xuân,người bỏ công vun trồng  bụi chuối ấy. Tôi ghé qua ( vì nhờ bà này kho cá trắm )   thấy vẻ thản nhiên,  nhưng không dấu nỗi  hoảng sợ trong ánh mắt bà này . Hẳn bà Phước và cháu Phong cũng rõ, bà Xuân đang  trú trong ngôi nhà  có tranh chấp.Hai chị  gái  muốn  bà này nhanh chóng rời nhà,hay tốt hơn là   đi âm phủ mà sống, để giao nhà cho họ, vì tên  sổ hồng do họ đứng.  Sự việc  xảy ra bắt đầu từ việc   gia đình hai chị gái từ chối giúp bà Xuân   một khoản tài chính tu sửa mái nhà, bị hỏng mà    kẻ gây ra  chính là  hai vị  Phước và Phong, cùng leo lên dẫm đạp tối khuya ngày 14.01. 2024 . Ba  hộ này bàn bạc, đều  phủi trách nhiệm. Bà Phước cho rằng  nhà cũ quá, nên mái bị hỏng là  chuyện thời gian, không phải do bà này và người con rể. Chị cả từ chối vì  lý do tài chính eo hẹp, chị thứ thì   quy kết rằng “ bà Xuân hãy tự  sửa “ vì bà này đã tiêu pha   nhiều khoản tiền lớn, tiền học hành,tiền chữa bệnh,tiền tiêu xài ..Bà  Xuân tuyên bố  không giao nhà cho hai  chị nữa, cùng con cái của  họ, bởi vì  ngôi nhà bố mẹ cho bà này,  nếu mai kia bà   quá cố thì tặng ai là  quyền của bà . Thế là gia đình hai chị  giận dữ, cắt đứt mọi liên lạc. Bà Xuân hiện nay đau ốm,mà  kiệt quệ tài chính, đã thế còn bị  uy  hiếp  như  kiểu  có kẻ vác dao  băm  thân chuối và lời cảnh cáo : mày coi chừng,có ngày mày cũng như chuối. Chiếc áo bà Xuân mặc chỉ là    cái cớ, hay là  bản chất đố  kỵ nhỏ nhen, hoặc là chuyện bé xé chuyện to,    tức là từ cái áo mà  ra  chuyện chị em  mâu thuẫn  bấy lâu nay, và rồi sẽ có bao nhiêu chuyện hệ trọng nữa.  Bà Hoa Tre ở mãi dưới TP Hồ Chí Minh, tôi sống gần khu bà Xuân,  nhưng chỉ là bạn bè thâm giao, cho nên  đứng  nhìn  nội bộ họ tộc, chúng tôi rất lo sợ và đau lòng. Nhà hai  người   được gọi là “ chị chồng em dâu “ chỉ cách nhau một bước chân,nhưng bà Phước luôn có thái  độ trịch thượng, nghĩa là  không bao giờ đón tiếp bà chị chồng, rồi bà kia cũng tự ái nên không tìm gặp.   Cái áo  là món quà, bà Xuân cũng không   gom tiền của con cái bà  Phước hay ông Mai biếu để mua. Những bụi chuối bà Xuân trồng chỉ là  để tạo khoảng xanh trong  chốn đi lại hằng ngày, không nhằm mục đích kinh doanh, hơn nữa  ba phụ nữ ( hai chị gái và bà Xuân ) bị yếu thận, bác sĩ cấm dùng chuối. Còn mảnh  vườn của ông Mai và bà  Phước, thì bạn Phong là con cái ,  có thể lao động cuốc  xới  giúp đỡ mẹ già khi bố qua đời, đó là chuyện đáng trân trọng. Vì vậy, nay chúng tôi viết thư này , mong hai vị Phước và Phong   đồng ý hoặc cho ý kiến thêm mấy đề đạt sau :



1. Do  sân vườn bà Xuân trồng nhiều thứ  rau đậu bầu bí, chuối, trồng trên đất  của chủ khác bỏ hoang, chưa làm nhà, không hề  ảnh hưởng đến sinh hoạt chung hai nhà bà Phước và  Nguyên, do  vậy xin bà Phước đừng  chặt phá tuỳ tiện, hay lấy cớ  phun thuốc diệt cỏ,  khiến cây cối bị   huỷ, mà  còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến  sức khoẻ, sinh mạng con  người. Bà Xuân có bón phân ủ vi sinh nhưng do cháu  Nguyên phản đối, bà này đã đừng từ lâu.

2. Ngôi nhà bà Xuân đang ở  nay không thuộc  hai chị,mà   là của chính bà Xuân.Vì  vậy bà Phước và cháu Phong không   được  kết bè với hai   bà kia , gây áp lực  một cách gián tiếp khủng bố để bà này  chết  dần chết mòn , hoặc là cay cú  vì  những tài  sản  riêng tư của bà Xuân là do  bà này có,  không phải nhận từ hai chị hay ông Mai, chồng bà Phước,mà tỏ thái độ hằn học ghen tức, đố kỵ.

3.  Quan hệ  của hai bà là  chị  chồng, em dâu, hay ít ra là hàng  xóm láng giềng. Mọi va chạm mà ảnh hưởng đến  đời sống tinh thần và  vật chất của nhau, đều phải mang tính thượng tôn pháp luật.Bà Phước và cháu Phong  không nên  cậy thói “ lấy thịt đè  người “hay đem dao búa ra   tàn phá vườn tược,   khủng bố, uy  hiếp bà  Xuân, khi  thấy bà này  đau bệnh, lại có cả khối tài sản  lớn,  có  nhiều  đồ  đạc trong nhà, luôn ghen tức, thèm muốn.

4.  Bà Xuân vốn là  một giáo viên  nghỉ hưu,    không muốn tạo dư luận xấu với học sinh.Bà Phước có  bốn người con,  và có dâu rể có trình độ,hiểu biết, cần làm gương cho con cháu về sau.

 Chúng tôi  xin cám ơn hai vị đã  nhận và dọc thư. Kính chúc chị Phước, cháu Phong cùng  gia đình luôn vui  mạnh.

                         Kính thư.

                      Ba  người bạn , Giang, Xuân và Tre.

    

 

KHÓM CHUỐI TỘI NGHIỆP

 KHÓM   CHUỐI  TỘI   NGHIỆP  


 Bọn tôi hẹn nhau  ở  cổng  nhà bà bạn lúc  7  giờ  sáng để đi tiêm  ngừa   cúm. Tôi là  kẻ vốn sợ  kim      và thuốc, còn bà kia  chỉ vì hà tiện.   Hoa Tre hối thúc, đi chủng  ngay  chứ  không  mùa mưa  đến, ho  hen sài đẹn   sẽ sinh ra  nhiều bệnh  lắm  đó ! Tôi    phóng xe  đến  con  ngõ  dẫn lên cổng nhà bà bạn già thì dừng, bà kia cũng đã  vội vàng   bước ra . Diện chiếc áo  Tre tặng  hôm nào,  mặc  vào  những sáng  ngày mưa rất tiện vì vừa ấm, lại  không bị  ướt. Tôi đã có  hôm lùng sục khắp  những   shop,  chỉ thấy có  một hiệu bán, ngay khu trung tâm phố,  cái giá    người chủ  báo  khiến  chị Vân Thanh và tôi lè  lưỡi:  đắt  quá . Vậy mà cái  bà   kiết xác   vì ốm đau dặt dẹo lại có tới  hai chiếc !  Chiếc Tre tặng  hơi rộng,  do Tre  phòng xa,còn chiếc   người học trò cũ làm quà    dịp  gặp lại thì vừa vặn lắm . Bà bạn   có kế hoạch tặng  người chị gái gần nhà,  nhưng do lâu nay có cuộc xung đột về tài sản,bị cấm  cửa  nên  chưa có cơ hội mang đi tặng.

- Vậy là    tha hồ diện !

- Đâu, mặc  một cái thôi. Đã tính  làm quà thì  gói  kỹ chứ .

 Khi bà  già này  vội vã bước qua sân  nhà  kế, có cô em dâu và   người cháu sống, đột nhiên chủ nhà bước ra cầm chổi quen hiên, mắt đăm đăm nhìn  người mặc áo, vẻ mặt nảy lửa, như thể cọp nhìn  mồi. Bà  già   ưa chưng diện không thấy,  nhưng tôi  trông rõ   lắm. Tôi bỗng rùng mình.  Hẳn rồi  sẽ có chuyện chẳng lành, bắt  nguồn từ chiếc áo. Chiếc áo đẹp thật, lâu lâu  phóng xe   ngoài  đường tôi có gặp vài   người  khoác, màu   xanh biển, màu   lá hẹ, như áo bạn tôi, màu vàng hạt cau. Áo  thuộc  kiểu  tuy- ních,  dài  quá hông, chít  eo,  có  thắt  lưng,  nón   che   kín  mắt  nhìn,  dây khoá rất bền, và  độc đáo là lớp  vải   cao su dày,  đường may chần hình quả trám,  khiến chiếc áo   trông thật cầu  kỳ, mà lại giản dị.Chỉ  nhìn qua cũng  hiểu ngay áo xứng đồng tiền bát gạo. Không phải của  Nhật, mà Made in  England . Tôi   mỉm cười chờ  người bạn leo lên xe, rồi phóng đi,  nhưng trong   đầu vẫn lưu lại  tia mắt nảy  lửa  của  một con  thú dữ. Lẽ ra   chiếc áo thứ hai, số rộng hơn, là thuộc về  bà này,như chính  bà ấy đề  nghị  ngày  áo được  gửi về,  ba  bà già cùng ngồi mở xem. Nhưng giữa chị gái và em dâu thì … bạn tôi ưu tiên cho chị ruột, cũng  là lẽ  bình thường . Cô em dâu có  điều kiện sống  tốt hơn, con cái   cũng thành đạt hơn,  hơn nữa chị  gái đã  giúp   chủ nhân hai áo  nhiều món, nay cần tặng chút quà  như  một sự tri ân, còn cô em dâu thì… chinh chiến là chính ,  nên quả có chút bên trọng, bên khinh .

    Buổi đi  tiêm ngừa cúm chóng vánh, tôi lại có nhiệm vụ  đưa  bạn về. Nhà người em vào hạ nên   bốn cháu ngoại,có hai sống  kế bên,hai  ở trong vườn,đều kéo ra . Và bóng  một  người đàn ông . Hẳn đến giúp mẹ vợ dọn vườn . Đã lâu không thấy anh này  xuất hiện, từ sau ngày  kỵ  ông bố vợ, rồi xung đột chuyện   sửa nhà,mà  nguyên nhân chính  để dẫn đến  những sự việc đau lòng   không đáng có chính là  nhân vật này, và cô em dâu ! Tôi   cùng bà này   ngồi chia nhau con cá   trắm  khá to vừa mua ở chợ. Nhà tôi có  ba   người,còn bà này chỉ  một mình, mà con cá nặng  gần  năm ký. Bà bạn biết tôi bận, cả hai ông lão kia cũng thế,  những chủ một quá cà phê, bán từ tinh mơ đến chiều muộn,  nên bà này nhận lấy việc chế biến. Tôi chỉ có nhiệm vụ sáng  hôm sau, tức là hôm nay,chạy sang chia cá.

 Tôi  bán ở  cửa hàng tiện  lợi ngoài  phố,   gần nửa đêm mới về,nên  mãi gần  mười giờ sáng hôm sau  mới tỉnh ngủ, chạy đi   lấy đồ ăn  về. Bà bạn không có  trong nhà, do cổng chung nên nhìn ổ khoá cửa bấm, tôi   hơi  lo, bà này hẹn người ta qua  mà bỏ đi. Nhưng thực ra  bà  kia không đi đâu cả, mà ở  ngoài vườn. Chỉ vì chiều hôm qua mưa,  mà    trước đó có mấy  bụi bí đỏ vừa ươm, bà này ra xem,nhân thể   đem mớ   ruột cá  hôm qua  vùi vào  một hố đất để ủ phân. Tôi hú gọi, rồi có tiếng đáp nên đi ra .  Chỉ vài bước chân là   vấp phải  một thân chuối đổ lăn ra  vườn, nơi   có con lộ  nhỏ đổ bê tông, ranh giới vườn và khu nhà trọ của cô em. Tôi đưa mắt  nhìn :  có  một  buồng  chuối độ  chục nải, trái   nhỏ  bằng   cán chiếc dao con thôi, cỡ  ngón chân cái  người lớn,  nằm lăn   xuống đất,  bông chuối căng tròn tím thấm  ngoẹo cổ một bên.Thân chuối thì  đổ  ngang lối đi vào vườn. Bà bạn đang dùng liềm     ngoặc đứt  những chiếc lá to     đang  xoè ra  khắp nơi. Tôi  đưa mắt  nhìn,  ngỡ sẽ gặp vẻ bực  mình,tức  giận,  nhưng tôi  ngạc nhiên   khi bắt gặp nét   bình thản,  bình thản như khi chúng tôi  ngồi chờ tiêm thuốc, rồi   ngồi thêm  ba  mươi phút   sau khi tiêm, cả lúc bạn giành lấy việc kho cá  cho tôi. Không nói gì, tôi  bước ra thân chuối đổ,  đưa tay    giúp  người bạn   gom mớ lá vừa   ngoặc bằng liềm   để sang  một bên . Ở đây ,  có  một cái hố nho nhỏ,  đất  bị  hốt đi để   bồi cho hai  khoảnh vườn ở sân, nay cỏ mọc um, có mấy bụi bí đỏ đã  lên lá, chạy ra nhiều đọt. Tôi lần  bước lại  thân cây chuối đổ   gục. Những vết dao bằm nham nhở, nhựa ứa ra giàn  giụa.  Tôi  thấy trong đầu hiện lên ánh mắt của  một con cọp hôm qua, khi tôi đứng dưới con dốc  nhìn lên hiên ! Tôi rùng mình kinh hãi. Người bạn  mỉm cười :

- Thôi,  của đi thay   người.

 Bạn bảo sáng ra dọn cỏ  một chút, thì  khi bưng   chậu ruột cá ra  vùi dưới hố,thì thấy  cỏ dại mọc  tràn lên mấy bụi đậu ngự trồng mé bờ rào. Hôm trước  chú hàng xóm kế bên lên chơi,  bà này đã xin phép  cho  leo mấy bụi này,chủ nhà vui vẻ đồng  ý. Có  đậu leo, thì có    người dọn cỏ,  còn hơn là để cỏ dại mọc, rắn  rít chuột bọ  sẽ làm hang làm ổ ở đó, mà hàng rào  không bị  suy  suyển  chút nào cả .   Nhân thể dọn cỏ và   dọn chuối bị   băm.Một cuộc tập dượt cho    chuyến  chém treo  ngành nào đó ! 

 Chúng tôi chưa vội vào  nhà mà  ngồi xuống bên cây chuối vừa đổ,   nhặt  buồng chuối trái còn  xanh, phải mất khá lâu mới chín,  để  vào  dưới gốc   bụi chuối to .   Giống chuối lửa trái  khi chín đỏ rực, căng tròn,   những người thờ  Phật thường chọn mua  vì    tin   có  nhiều điềm lành . Nhưng  giống chuối này có đặc điểm  không thể  chế biến được món ăn khi   quả còn quá non  tươi như thế này, vì  ruột chưa hình thành, toàn vỏ và hạt. Tôi có cảm giác  như   sau lưng  một  đôi mắt   toé lửa của loài thú đang nhìn  theo.  Bất chợt  quay lại thì  bóng một   người  có đuôi tóc  bé tẹo  quay ngoắt đi, cùng với    cây chổi. Hiên rất sạch  nhưng  suốt ngày được chà  bóng.Chúng tôi  cúi nhặt  tiếp   quả bắp chuối, ném xuống hố.  Giống chuối này  bắp chuối cũng rất chát,   lại dai, không chế biến được món gì cả.   Tất cả chỉ  chờ vào   những quả chuối chín. Nhưng chuối đã  rời thân,   và thân thì gục xuống, chảy máu.



 Sáng nay, trước khi rời nhà,  khi bước ngang qua  chỗ ông bọ  của tôi ngồi đọc kinh nhật tụng, tôi nghe ông lầm thầm :

 “  Hãy làm lành tránh dữ/Bạn sẽ được một nơi ở muôn đời / Quân bất chính sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt/ Giòng giống ác nhân rồi cũng phải tru di /Người công chính được đất hứa làm gia  nghiệp /Và định cư tại đó mãi  muôn đời “.  Những  người già    rất sợ tai  ương ập đến,   cho  nên  họ  cứ cầu kinh để lòng  luôn tự nhắc  đừng chuốc vạ vào thân . 

 Hai bà già lặng lẽ xuống bếp,ríu rít chia  đồ ăn. Bà bạn tôi  vừa qua  một trận ốm thập tử nhất  sinh,   ăn uống kiêng khem , vì bây giờ có  một chứng mới, có tính gia truyền :  yếu  thận. Món gì sờ vào cũng   bị chúng nó kêu : ối ối, cấm !    Tìm mãi, rau thì có  rong biển,  cá thì  mỗi cá trắm này .

 Nhưng tôi  vẫn bị ám ảnh bởi  buồng chuối nằm   chơ vơ bên hố, thân chuối rỉ mủ,  những  tàu  lá chuối tan tác . Chúng nó  có tội gì ? Thôi, cũng may bạn tôi còn  đủ đầu mình chân tay.  Thú thật chứ  nhiều hôm  mưa gió thế này,  tôi  luôn lo lắng  , ở giữa hang ổ hùm beo, liệu có  một hôm nào đó   hung tin từ bạn   lan qua  nhà tôi,  nguyên nhân vì sự đố  kỵ nhỏ nhen của  con   người . ? Gia đình Tre ở   phố lớn cũng luôn  nhắn  nhe  bà  già này , thôi cố nhịn, có thể    dao  sẽ  không tránh ai cả . Vườn  bí  đọt tràn ra  khắp nơi,  phủ màu  xanh dịu mắt lên vùng sa mạc khô  bỏng hôm nào, bờ rào cũng    đan kín những sợt  dây leo đậu ngự . Người chị  kế có lần bảo :  bà già đó làm vườn thì  không  ra ăn,  nhưng hễ trồng cây gì thì tốt um cây đó !Ừ,thì bí  đó, đậu  đó, chuối đó, cả  vườn hẹ xanh ở hiên,  rồi  sẽ có ngày  đưa lưng ra ăn  dao, cho   con  người chăm sóc chúng được yên ổn.



  Bà bạn tiễn tôi ra hiên.  Khoảng rãnh nước  trước sân cỏ dại,   bốc mùi thuốc  diệt cỏ . Cô em dâu  vốn rất sạch sẽ, cứ hễ thấy có  cỏ  xuất  hiện là  pha thuốc xịt, vả lại  đứa cháu rể cũng  ngại dọn rãnh cỏ ở  sân nhà anh ta, nên  cứ thế, biết đâu  đậu ,bí và  hẹ vừa dâm, chỉ vài giờ hôm qua, khi bà già đi tiêm thuốc, đã phải  nếm thứ chất độc đó. Tôi   hoảng hốt  qua sang bà bạn, khi tôi leo lên xe :

- Đừng hái rau trong vườn ăn nghe. Nguy  hiểm lắm đó. Vì tớ  có linh cảm ..

 Bạn thôi vẫn bình thản :

- Tớ biết   rồi .

 Và vuốt nhẹ vào tay tôi :

- Ai gieo gió thì gặt bão thôi . Tớ  luôn cảnh giác   một ngàn phần trăm. Chỉ là trồng cho vui, không phải để   làm thức ăn khi thấy mất  an toàn,cũng chẳng phải làm giàu làm có   như  người ta  nghĩ . Tớ cứ sống thanh thản. Vì    hồi nào  đến nay ,  tớ chưa hại ai bao giờ !

 Tôi vội  ngồi vào bàn gõ mấy dòng này . Đến giờ đi nấu cơm trưa rồi . Mong sao có   người  đọc và   cứu bạn tôi, vì   mọi  sự   bất an  luôn vây bủa  bà này. 

                 GIANG  ĐU ĐỦ