Thursday, September 26, 2024

BÂY GIỜ SỨC KHOẺ QUÍ HƠN KIM CƯƠNG .

 

Ông Bọ của  chúng tôi   nay ở tuổi  chín mươi ba,  nhập viện mấy  hôm rồi vì  bị  chứng  tắc hoàn toàn động mạch cảnh trong bên trái.    Cụ có hai   con   trai  đều   nghỉ  hưu,    một từng sống  và làm việc tại Hà Nội,  người  kia thì định cư  ở   Thành phố Hồ  Chí Minh  mấy chục năm, nay  đều          đến  sống   trong một chung cư,  người anh  ở cùng cô con gái  út   gần ba  mươi sắp kết hôn,  vợ phải ra  Hà  Nội  chăm    dâu sinh con so,   người em thì  hai vợ chồng có một   cơ  ngơi riêng.Họ vẫn  lên thăm   ông    cụ thường xuyên,  và  những  lúc mà cụ thấy có thể   đi chơi  hoặc là  những dịp    lễ lạc của gia đình,  ông  con  lại gặp  nhau  dưới   đó.

Sau đám hỏi  cô cháu dạo  tháng    tám  năm nay,  cụ lại    xuống vì một đứa cháu    đi  công tác  tại cao nguyên, ghé qua   năn nỉ “ ông xuống chơi “, rồi cụ    bị  đột  quị.

 

Cụ  được chẩn đoán nhồi máu não cấp do tắc động mạch cảnh trong trái giờ thứ ba  và được chỉ định can thiệp lấy huyết khối bằng dụng cụ qua đường động mạch. 
Sáu  mươi   phút kể từ khi vào viện, mạch máu của c được tái thông hoàn toàn. C tiếp tục được điều trị, chăm sóc tích cực. 
Sau ba  ngày,ông bọ  của  chúng tôi  tỉnh táo, tiếp xúc tốt. Hiện, người bệnh đang được tập phục hồi chức năng tích cực

Các  bác sĩ ở   bệnh viện bảo đây là ca bệnh khó bởi là người cao tuổi, thành mạch đã yếu,

 mạch máu đã "xuống cấp", và có biến dạng.

Cụ sẽ   phải   điều trị lâu dài hơn, do não tổn thương bị "chết"đi, cần thời gian điều trị tái tạo tế bào não. 
Đột quỵ là một trong những nguyên nhân hàng đầu gây tử vong và tàn phế trên toàn thế giới, đặc biệt là đối với người cao tuổi. 

   Tôi    nghe    những  người đàn ông trong nhà,       hai   cậu em,    các con của họ, rồi hai ông  lão nhà tôi,   chú  Q. và ông xã,  toàn là  những thuật  ngữ  chuyên môn ngành y    khó  hiểu, khó nhớ,   mà tính tôi lại  chậm tiếp thu, nên đành nhờ ông  xã   cóp cho một đoạn trên    internet. Có  một điều tôi   chú tâm, là     câu cuối trong  văn bản :"Người già có quá trình lão hóa cao hơn quá trình tái sinh nên   việc  điều trị sẽ kéo dài so với người trẻ".     Như vậy thời gian  để  ông cụ   tôi được   về  gặp các khách  hàng  thân  quen    trong quán cà phê ở Thung Lũng   Cần Tây này   hẳn còn      xa lắm .  Việc đầu tiên là chúng tôi chuyển   tất cả  những  khoản tiết  kiệm cụ có cho    hai  người con của cụ,   sau đó là đi  tìm thuê một  người phụ    việc. Chú  Q.    sáng  sáng đi  dự thánh lễ sớm  , mọi khi thỉnh thoảng  ông vẫn đi,    dốc lòng  cầu  nguyện cho    người anh    hiền lành mạnh mẽ chịu đựng những con đau và theo ông “  kiên trì  vác   khổ giá  của  người già “

  Tôi  ngồi        mở  trang   word  và   gõ ngay  những từ đầu tiên, đó là  “ bây giờ  sức  khoẻ là kim cương”.

 Bà bạn thân thiết của tôi  nhớ lại :   năm  2010, ông bố đỡ đầu     có  được một khoản  dôi dư    do  nhiều năm     dành dụm  lương hưu  , mới quyết định   tặng bà này  ,mục đích của ông là “  để  phòng lúc ốm đau”. Bà  bạn hỏi tôi  nên gửi  tiết kiệm hay là  làm sao ? “ Làm sao “ có  nghĩa là   “ mua  vàng để dành “. Vì số tiền lúc ấy  có giá trị  bằng    sáu tháng lương  ì ạch    dẫn xe  đạp leo dốc đến trường của  bà này ( dù  mỗi tháng  năm  triệu là khoản    thu không hề tồi )  Tôi  đùa :  thôi  bồ mua  .. kim cương đi ! Bà này bèn hỏi ý  kiến   nhóm học sinh ,từng là đội viên  thiếu niên tiền phong Hồ Chí Minh  mấy chục năm   trước,nhân chuyến họ lên cao  nguyên nghỉ mát  vào  đầu năm học   năm ấy,một   nhân vật tên Chiến,   khuyên  ngay :    để dành bằng vàng là tiện nhất.

  Bọn tôi chưa bao   giờ được trực tiếp ngắm một   viên kim cương (  có      biết  sơ qua  trên tivi,hay báo chí )  cả  hột  xoàn,hay ngọc trai thật.Bạn tôi còn  nói nửa đùa nửa thật: mãi đến khi bán một phần nhà  vào    thời gian cách  ngày ấy năm năm ,tớ  mới có  cảm giác  cầm trong tay   …một trăm triệu. Phải,với  những kẻ    nhọc nhằn mưu sinh  nhờ  đồng  lương    nhỏ nhoi thì   những món    gọi là   cao  cấp như thế mấy khi mà  được     chạm  đến,  hoặc  có  nghĩ đến cũng chẳng bao giờ .

Bà  bạn  cầm món tiền ấy rủ  tôi dạo một vòng   phố thị, cuối cùng thì  rồi   sắm được khá  nhiều    những chiếc

nhẫn     đeo tay,    và không ngờ, với món  nữ trang quí giá ấy,    bà   già này đã có  thể cầm cự  trong  những tháng ngày dài  nằm viện vì chứng  bệnh   nan y  khó chữa  và tốn  kém .  Tôi  lại  đùa,  giá mà   mua kim cương như tôi     chỉ vẽ hẳn  còn có nhiều    công dụng hơn nữa.  Nhưng bà   bạn   bỗng trầm  tư  suy tưởng. Người Việt Nam,   nhất là các ông bà cụ luôn   có tâm  lý : làm khi  lành để dành khi đau.  Dù    ngoài món nữ  trang quà tặng  đắt tiền , thì   cả  gian nhà  phải  ra đi để đổi lấy sự sống  thể  xác và tinh thần  của   chính bản thân mình.  Mới thấy    sinh mạng con  người quí giá   ngần nào .

  Sau ngày lễ Quốc Khánh, nhà  người chị của  bà bạn tôi   đang rộn rịp     con cháu ở xa  về,khách ghé  homestay    để   “ đổi  gió”  bỗng   vắng lặng.  Bọn tôi ghé  đây   để hẹn bà bạn  vì   … không dám  tạt qua nhà . Bà chủ kế bên luôn có  sẵn  một cây chổi ở  hiên, lập tức    bước ra   quét và  theo dõi khách là ai từ  khi  họ thò đầu  vào cổng rào , bao nhiêu  người,  đến để làm gì , ngồi chơi bao lâu . Khi   không tiện  vừa   quét  hiên vừa đón  khách  thì bà   chủ   sẵn sàng lên hàng lang trên tầng lầu,nhìn chòng chọc và   khuôn cửa   kính ra  vào, và   kiên nhẫn chờ chúng tôi bên trong … Bọn tôi  phòng xa không phải cho      chúng tôi,mà cho bà bạn già .  Biết đâu rồi   ..  Thôi tôi không dám  nghĩ tới, bởi Hoa Tre ở xa mấy trăm cây số   không quên nhắn tin  nhắc mỗi tối  trước khi   bà  lão Đu đủ  này đi ngủ :Hôm nay  chị    có hỏi han chị  B, xem   chị ấy    thế nào  không ?   Chị  gái  bà bạn   gặp chúng tôi thì thở dài :  xóm mình mới   thoáng mà đã ba  người đi  về với ông bà .  Hai    cụ là thế hệ kế  tiếp thân sinh    các  bà lão này,  như vậy  người chị đã  vươn lên thế hệ   “ dẫn đường “rồi . Tôi đùa, nhưng chị     nghiêm trang bảo : còn tới mấy   người  nữa  ấy chứ , rồi chị đọc tên ra . Chị ngậm ngùi bởi   cô gái thứ ba   vừa  đi xa,chỉ mới  tuổi  ngũ tuần,  là một hàng xóm khá thân thiết với chị. Chị bảo,  từ lúc cô này  ốm liệt,chị  bỗng ngại đi  khám hằng tháng, vì  không có ai đi cùng . Thảo , cô con  gái lớn che miệng bảo nhỏ :  chứ  đâu có  kêu là tao sợ tốn tiền . Thảo  kể như   muốn     cho khách biết trọng trách mình được  các em,  bốn  người-,mà ba đã  có gia đình,con cái,- giao cho,  rằng phải nhớ mỗi tháng đưa mẹ  đi tái  khám.Nếu sợ chờ lâu thì khám ở “phòng yêu cầu..” Hẳn  nhiên tài chính thì  cả mẹ và Thảo không phải lo.  Vậy thì ổn quá rồi.

 Gặp bà  bạn này ở nhà chị  gái, bà  kể : tớ    từng trồng hẹ sau khi ăn hết hành dạo sau tết - à,trồng vào ngày   1.6. 24  , cái ngày bọn tôi bị  bắt làm con tin-   nhưng  do mưa nên   không lớn, tớ bèn chuyển sang trồng cây rau ngót.  Trồng vào tháng  tám   , nay  hẳn bén rễ rồi .  Một thứ bảy tôi      mò đến để giúp bà này lau  nhà,quét dọn,vì sau một trận ốm, bà này   than  thở  , tôi thấy tội  nghiệp quá. Hồi trước , khi còn ra   lớp, tôi    làm việc bên Vườn Hoa thành phố,  bà này vẫn cố thu xếp qua “ tổng vệ sinh  “ hộ tôi. Tôi có  một “ ổ chuột “ nho nhỏ, vì  đi lang thang cả ngày, tối mới mò về chỉ để    báo cáo  cho ông bà  trên bàn thờ  biết mình có mặt  và   .. hết, nên tôi không  mấy bận tâm nhà cửa thế nào .  Một hôm bà bạn ghé chơi,   kinh hồn khi thấy tôi bày biện   tứ tung, như một gian hàng xén,  và   sững sờ hơn khi hễ  bà ấy cần món gì, là giữa trận đồ bát quái ấy, tôi vẫn  nhặt ra món  cần cho mình và cho khách. Bà bạn kia khen : Hồi tớ đi sinh hoạt hướng đạo,có trò chơi Kim,tức là     bọn tớ được dẫn đến một gian bày hằng trăm món, rồi ngắm nghía và phải nhớ, sau đó  khai báo lại. Có một đứa   xuất sắc  vô cùng, ờ bà Vĩnh Tiến  ấy. Không ngờ bây  giờ  lại có kẻ thứ hai - Nhưng khi bà này  đi tìm chiếc khăn mùi soa để quên  cả tháng, đầy bụi bám thì ..le lưỡi .. vì thấy khăn vẫn nằm y nguyên chỗ cũ .

 Tôi  trở lại câu chuyện  vườn ngót   .    Thấy  vườn  rau ngót  đầy cỏ,  hình như từ  lúc trồng đến nay   chưa  hề chăm  sóc .  Trời thì mưa,  và người thì   bệnh.Mở ti vi nghe bão lụt kinh hoàng ngoài Bắc, nhà đổ, cầu sập, người  chết,thật đau lòng . Chúng tôi  ngẩn ngơ   nghe  những bản tin  thấm  đẫm nước mắt,lòng  người này  cũng     cảm  nhận rõ  những nỗi  xót thương, đồng cảm, chia  sẻ trong lòng  người kia . Bà bạn  bỗng bồi hồi nhớ lại  những dạo  hè chuyển qua thu như thế này,ngoài Trung lụt khủng khiếp,  bọn học trò bê những chiếc  thùng giấy cứng  đi   khắp các     hang cùng ngõ hẻm trong  thành phố để quyên góp cứu trợ. Mỗi  người  tặng tiền được  nhận một  mẩu     giấy  in  nho nhỏ,có khi được cài luôn lên áo . Tôi nhớ khi   ngồi   xếp  đống   sách báo cũ ở nhà chú  thím  Toàn,  lúc  họ  bỏ đi vượt biên,   để lại ngôi nhà trống hoác và rất  nhiều sách,  có  một chị làm ở  ngân hàng   ngoài đường Hàm Nghi cùng  với chị Châu  đến  giúp,  bỗng   vơ phải một cuốn   “ Em học vần”  lớp năm ( lớp Một bây giờ ),   có từ  năm  1963, và chị   lật ra   một trang ,   đọc to : Trời  làm lụt lội/ dân đói lầm than/ hạt cơm ta bớt/ dân làng đỡ lo . Bài học ghép  vần L  thật khéo léo, vì vừa dạy  văn hoá vừa giáo dục lòng nhân ái. Sáu chị kia cùng ngồi thần  người ra.Họ đang sống   giữa năm 1979, với biết bao  bận tâm về một   thành phố  vừa    hồi sinh sau chiến tranh .  Bây giờ,mấy chục năm sau,   gặp lại các chị    lạc quan hơn,  vững lòng hơn,  và mừng mừng tủi tủi .  Bởi qui luật cuộc sống là thế,   để có   một nền thịnh trị thì  hẳn  có một giai đoạn   giao thời với  nhiều   biến cố  khó lường.   Dịch hoạ từ   Covid  19,nay thì thiên tai,   mà con  người vùng đất “ sáng chắn bão dông, chiều ngăn nắng lửa” vẫn kiên gan cùng  năm tháng”.  

 Vườn cây rau  ngót,  bọn tôi  , Tre  và  hai đứa tôi, quyết chăm cho tốt, để có rau ăn,mà  cũng để an  ủi bà lão,  vì  vườn chuối  vốn  không phải là  sở hữu của mình,chỉ là mượn thôi, nay  có mấy buồng chờ ngày chín, thì cả bọn  cùng nhất trí, thôi trả cho  người ta.Chăm vài chục bụi rau là được. Ở đây còn có mấy gốc chanh,  chưa ra hoa, có  cây  chanh leo,rồi mấy bụi lá mơ…

 Tôi bỗng  nhận ra một điều , đến khi  Hoa Tre thổ lộ,tôi mới  hiểu, rằng ở thành phố này, xứ ngàn hoa, mà không mấy  khi bắt gặp  những chiếc xe  đạp  đưa hoa từ vườn ra phố bán  cho khách,  còn cư dân ở đây có mua hoa thì mua loại hoa   để thờ cúng, chả bao giờ ,tôi   hiểu không biết đúng hay sai, mua hoa về bày biện mà ngắm.Hẳn  bước ra hiên là đã có hoa  nở  đầy   mé sân,   lối cổng, hai bên ngõ  vào nhà rồi.Bà bạn tôi cũng không trồng lấy một bụi hoa,có hai khóm  hoa cứ lâu lâu mới nở,là     những cánh hoa lan rừng,  và hoa leo.. sao tôi bỗng quên tên nhỉ,  một màu đỏ  , một màu trắng,còn trong nhà thì   có nhiều bình hoa hồng vàng  bằng vải và nhựa. Lý do thế nào, tôi không dám hỏi. Ai cũng có những nỗi niềm không thể ngỏ cùng ai .  Bạn tôi chỉ bày hoa    giả trong nhà, không dám  trồng hoa thật vì hẳn  hiểu  rằng hoa thì chóng tàn . Có lẽ vậy.

Hôm qua, một sáng nắng đẹp, bà bạn ra dọn cỏ.Lúc ấy tôi  gọi  điện hỏi han,do  rỗi ở quán cà  phê, độ  chín giờ.Bà này bảo :  Sao  biến mất đi đâu độ năm sáu cây. Lối này tớ trồng  trước nhất khi  người ta giao cây, nên chọn cây khoẻ . Bỗng nhiên như có thần giao cách cảm,Tre cũng gọi ra . Thống nhất là : sâu cắn . ! Hoa Tre vốn  nhiệt thành,  vội hỏi  han :  hồi trước chị đặt mua chỗ nào,   giờ gọi họ giao cho   vài cây trồng ngay cho kịp  lớn,  với lại đang mùa mưa nè. Xướng lên như thế có nghĩa là  “ em sẽ mua ủng hộ chị”.  Tôi bèn  hùa theo: mà tớ thấy trồng  ở vườn cách quãng xa quá,  dễ làm chỗ cho cỏ mọc.  Cấy thưa thì thừa thóc, nhưng cấy   dày thì cóc được ăn .  Vậy thì ..ừ thì trồng  dày lên, cho đỡ cỏ. Tre  chốt đơn.  Giờ  đặt mua thêm,  trồng dày,  cây nhiều,  vì  như thế tiền   ship sẽ nhẹ bớt. Xem ra  bà già vườn   rau ngót có vẻ vui,   ừ để nhổ cỏ  xong rồi  tính,có thể  phải đến mai mới    tính ra. Tối đến  Tre  gọi cho tôi, giọng thì thào  nghiêm trọng :  chị có sợ   mua thêm cây cho chị ấy, thì .. “ sâu cắn “  cây tăng lên không ? Em   hơi lo, vì chỗ ấy  gần   xịt  bên  sân hàng xóm  hà . Tôi cũng thì thào,  cứ như có ai đó ngồi rình nghe lỏm,  thì phải   trồng chứ , lỡ mà “ sâu cắn “thì lại   kiếm cây dặm  vào . Tre hơi xót, một cây năm ngàn chứ chị,  vì người ta    ươm ra bầu cứng cáp lắm rồi .. Tôi   làm bộ liều : kệ, sâu cắn tới đâu, thì  trồng lại tới đó . Tôi   còn  nói ra vẻ  như  chị hai  của Hoa Tre :  bà ấy giờ còn niềm vui nào mấy câu rau ngót. Bọn mình không thể thấu hết  những đêm   nhức buốt ruột  gan, những cơn sốt chảy máu cam của bả, thì tiếc chi mấy cây  rau nhỏ xíu đó. Đây là cách xoa dịu những cơn đau của bả.Giờ bả còn ai đâu,ngoài tụi mình .Có nhà bà chị kế, nhưng tụi mình ghé thăm nhiều lần,mỗi lần về là lòng nặng ưu tư. Bởi  gia đình của chị  với nhiều lo toan đặt cả lên đôi vai gầy của chị,làm sao là chỗ dựa cho cô em  bệnh hoạn này  được . Hoa Tre  dường như gật đầu thấu hiểu .

 Bà bạn xem ra bình tĩnh hơn chúng tôi, vì  đã có  nhiều  kinh nghiệm,  cái quí nhất là cây ngót,nhưng quí hơn là    con  người . Đâu vì năm cây rau  giống bé tí bị “sâu cắn “ mà mất ngủ .. Sáng ra, bà này đi đặt cây trên    shop mãi ngoài vùng Phú Thọ,phải lần tìm vì   đặt đợt trước rồi làm lạc số  điện thoại  shop này. Có  nghĩ là bị “ sâu cắn “ đâu cơ chứ !  Rồi ung dung ra vườn  đào lỗ,chờ cây  giống mới  sẽ về sau dăm ngày nữa .

 Nhưng bên kia có  người mất ngủ . Sáng  dậy, sương mù giăng  trắng  xoá như   có  người tung bông gòn ra   dựng hoạt cảnh chốn thần tiên, báo hiệu chiều sẽ có  một cơn dông,  họ hối hả tìm  người  gắn camera mới  toanh,  chĩa vào luống rau nhà bên. Bà bạn tôi cứ     từ tốn  nhổ cỏ, đào lỗ, bón phân, và  lòng thấy nhẹ nhàng, vì có  người   ủng hộ cây giống,nay lại có mắt thần canh chừng.

 

Tôi nhớ  khi chúng tôi  ngồi    nhắc đến món quà   đầy ý  nghĩa đó của   người cha tinh thần năm  xưa, dạo sau  lễ Quốc  Khánh  năm nay, thì  mọi biến cố -   từ sau khi  người em  trai bà bạn   đi xa-  đến và bây  giờ thì, theo cảm nhận trực giác của  tôi, đã đến hồi kết . Tôi     tấu trình  với  Hoa  Tre  như   Táo  Công ngày  hăm ba tháng chạp   dâng lên  Ngọc Hoàng : bà lão này   đã  khoẻ lại sau một  trận bị rối loạn tiêu hoá ,        thời khoá biểu   như mọi ngày, sáng      đi bộ,     chiều tập thiền,   viết mỗi ngày  một vài trang bịa chuyện trên trời, dưới đất,  rồi   làm vườn .  Tôi không  quên  bổ  sung : hai tháng rồi có  người đóng tiền điện cho,  chắc chắn không phải tôi, Hoa Tre hay   những  người đứng tên trong   hồ sơ,    người con chị thứ.Hẳn chính   quyền địa phương đã thấu cảnh ngộ của bà này .    Ba  người chúng tôi    vui  vô  cùng, niềm vui khó tả thành lời . Chúng tôi không thể  không nhớ   nguồn cảm xúc trào dâng khi nghe  vị  Bí thư Tỉnh Uỷ    hứa “ sẽ đem nắng đến “. Xin chân thành cám ơn  Ông.



Khi giao chiến,  hẳn  ai cũng mong phần thắng  về mình . Nhưng   bọn tôi cảm thấy mình thua và lại  nghĩ : thua  như vậy mà lại hay . !  Chắc chắn tôi sẽ không bao giờ quên tiếng   khóc  nấc như  oán trách, tức tưởi , như dồn  nén vì một nỗi đau đớn cùng quẫn , bế tắc, cam chịu, cả bất lực,khi tôi     có ý định nhắn tin cho một     người,- mà tôi thì    biết rõ  anh ta  nhưng  có thể  người bạn này     sẽ bảo khi gặp “ con không nhớ nổi,lâu rồi cô à”- thì lại bấm nhầm qua nút gọi. Tôi ân hận lắm, vì    chính chúng tôi,     và cả  đấng sinh thành ra   người thanh niên   trẻ trung này,   có lỗi   đẩy bạn ấy   vào    cảnh ngộ bi thương   này .

  Nhưng  tôi đành thú nhận: tôi làm thế  vì  muốn kéo dài sự sống cho một  người mà tôi  vô  cùng yêu mến.  Đó là  người thứ     năm  sau hai  ông bố và mẹ tôi,cùng  ông xã .

 Vì tôi hiểu,   không có gì quí bằng sự sống của con  người .

                        Dalat,  ngày cuối   thu  2024.

                        Thu  Giang .  

THẮNG BA QUÂN ĐÂU BẰNG TỰ THẮNG MÌNH

 

Quán  cà phê  nhỏ    kế bên khu  homestay của      gia đình chị T.,  chị gái  bà bạn tôi  vốn từng là một nhà trọ,   chủ yếu  dành cho sinh viên  từ trường đại học trên  ngọn đồi gần   vùng này . Nhà có kiểu thiết kế đơn giản, mặt lầu quay ra  đường  lớn,  mặt trệt    như  gian hầm   lại day  ra  khu vườn phía sau.  Ngôi nhà hai tầng,  có lẽ chỉ  đủ cho  độ  hai   chục   người   chen chúc trong  mười  gian phòng, có khu  vệ sinh, bể   nước,sân phơi… riêng,    có cả khoảng không gian rộng  với hàng chè xanh và  vài cây hoa móng bò già cỗi   lấy bóng mát      , lá tươi tốt quanh năm. Ngày ấy  nơi này  nom      khá nhếch nhác vì  bao giờ  cũng có vẻ  bừa bộn  đồ đạc , áo quần,xe cộ, người ra kẻ vào  .  Hai chủ chung một nhà,người chị thứ  có đất, cậu em út có vật tư,    thế là hợp tác tạo nên     . Người chị chịu trách nhiệm quản lý,   phân chia  như thế nào đó bọn chúng tôi là kẻ hậu  sinh không được thắc mắc.  Tôi lại là người “ ăn cơm tháng “ nhà bà bạn, có chút tò mò tọc mạch,bản tính kẻ  có máu kinh doanh mà,thì   mơ hồ cảm nhận …

   Sau này,   khi chị gái  bạn tôi   làm nhà  trọ  khác, với một  “tổ hợp” là  ba nhà ở ( nhà   bố mẹ,  hai nhà cho hai hộ  con trai cả và con gái lớn ) và mấy chục phòng trọ,  ngôi nhà trọ cũ  được bán đi,   chủ ở xa mua như một hình thức rửa tiền, không buồn ngó đến,    các  con  bà chị lại  tìm thuê mở một quán cà phê .   Người đẹp nhờ lụa,  ngôi nhà  được phết sơn lại,   khu vườn  được  tân trang,  rồi  những bức bích hoạ sặc sỡ hiện ra  khắp các  bước tường từng loang lổ  vôi trước đây, những   chùm lồng đèn giăng mắc khắp nơi,bàn ghế  mới..  khi  có dịp ghé  vào một ngày   đến thăm  chị chủ, bọn tôi  thấy ngỡ ngàng .

Dạo trước, nhiều lúc tôi  nghe chị   than :

- Nhà trọ   bị  tụi sinh viên nó chê,vì sàn gỗ nên khá ồn.

 Tôi   bảo: Sao hồi thiết kế chị không cho đổ bê tông ấy!  Thì chị    kể thêm : vì vật tư của cậu em,chị chỉ  là người cho thuê đất.

 Có bữa ,tôi nhớ  hoài,trong một bữa cơm,bà mẹ uể oải nhai, vẻ buồn rầu. Cô con gái   cứ  nghĩ cụ bị ốm, nhưng cụ bảo :  

- Chị em nhà hắn cắm chắc( cãi nhau ) chuyện tiền nhà cửa. Con ả  thì luôn mồm “nợ cậu ,nợ cậu “ còn con em( em dâu )  bao nhiêu   tức giận đem trút lên bà mẹ già này .

 Chung là chạ,  xưa nay vẫn thế .Có lần bố tôi bảo :   con bò,con trâu mà ở với nhau,thương nhau lắm .Nhưng con  người mà   sống  với nhau ,dễ   đụng chạm, nếu ai cũng có cái tôi riêng. Ở đây, do chị  gái   quá   vất vả    trong việc       làm lụng nuôi con.  Vườn thì bố mẹ   để lại cho đấy, nhưng  thiếu vốn,  thiếu cả sức lao động, còn  bên người em lại được bà mẹ  hỗ trợ  nhiều,thứ mà  ông bà bảo : nhì phân,tứ giống . Họ lại còn trẻ,    nhiệt huyết nhiều,  sức vóc dư dả .  Tôi lại  đi .. điều tra. Vợ chồng   người em  ,    anh con trai độc   đinh của ông bà, và cô vợ,   đang sống trong một  ngôi nhà,dù không to  nhưng xem ra cũng thuộc diện   bề thế trong vùng, và bốn người con. Chung nhà còn có  một bà chị ế òm và  người mẹ già . Hộ kia có bếp riêng,cho nên tôi mới được “ nhập tịch “  Ở đây,xin lỗi bà bạn thân yêu  của tôi nhé, vì đèn nhà ai nhà nấy rạng, tôi là  kẻ  ngoài cuộc, can cớ gì  mà xen vào.  Tôi đành im lặng mấy chục năm qua …

 Thì ra  ngày ấy    gia  đình người em có  ý định   dựng nhà mới,   giao ngôi nhà  cũ  hiện tại bà bạn tôi đang ở  cho  hai mẹ con bà lão. Địa điểm họ chấm là  một   khoảnh đồi cao      ven  đường    lớn nhìn xuống vườn,  ngôi vườn mà  ông bà cụ từng phải  thuê  của chủ ở tuổi hai mươi, sau đó  dành dụm  suốt  cuộc đời  mới   mua được ở tuổi đã lục tuần ,gọi là “vườn trong “, cách nhà chừng hai chục hộ,  đi bộ khoảng  dăm phút . Nhà ở đấy, vườn    trước mắt, ao hồ thoáng đãng,tựa lưng vào  dãy  đồi   chập chùng, thế phong thuỷ còn gì  sánh bằng.  Họ   vội vã mua vật tư,  đó là  yếu tố  đầu tiên để  xây  dựng một toà nhà cho  sáu  người lúc đó . Nhưng bất ngờ khi bắt đầu đổ móng,    nền nhà sũng nước !   Ông bà cụ ngày xưa     mê mẩn khu vườn vì cả thôn chưa nơi nào có  nguồn nước dồi dào đến thế,  nhưng  nước có ích  cho việc  trồng trọt, chứ làm nhà đổ móng mà gặp nước.. Hình như tôi nghe  phong thanh  chủ nhà cho mua  nhiều cọc  tràm  hay những cây chịu nước  đổ xuống,  nhưng nước vẫn cứ tràn lên.

 Vì sao họ  quyết tâm  dời nhà ? Là vì cái bà  già “cụ non “ ngày ấy   đang ở  đây .

Bà chị tuổi thân,cậu em tuổi  hợi, cô  vợ  cảm thấy   khó mà  hoà hợp.   Dần Thân  Tỵ  Hợi tứ  hành xung .  Nhưng họ không biết rằng  bà mẹ  của họ  tuổi  Quí Hợi, sống với ông bố  tuổi   Canh Thân mà  vẫn   hạnh phúc viên mãn đó sao !

 Hợp hay không   đâu chỉ tuổi ,mà còn có   nhiều yếu tố  khác . Bà bạn    cô giáo tôi quen , khi  vào  trường Cao Đẳng  sư phạm TP Hồ Chí Minh. Ban đầu bà này ở trọ mãi bên  khu quận Tám,mỗi sáng đi học , lúc đầu từ  “ vườn  rau “  lên phố đâu biết đi xe đạp, phải đón xe buýt.  Có   bữa   chen  lấn tìm chỗ ngồi thì  khi  xuống xe,mới  biết   bữa cơm trưa  đong trong lon  sữa Guy-gô bị  ai đó trộm mất !  Nhà tôi  trọ ngày ấy   cũng   dành bữa trưa cho  hai đứa tôi, kẻ trọ học,  một chị  cháu của thím Toàn và tôi, và hai  người con trai của thím,học bên đại học sư  phạm Hoá. Hồi đó nhà bố mẹ  thím Toàn ngoài Dalat có rất nhiều khoai lang khô,  khoai trắng  bột cắn bở ngập chân răng,  nhưng khi phơi khô, nấu với đậu xanh,  đậu   được cấp cho  các hộ đi kinh tế mới  mãi Đồng Nai  nhưng thím  công tác bên  Hội phụ nữ được mua  về một ít, ăn rất mau ngán. Bà bạn trưa ngồi đói méo,  còn tôi thì   cũng    nhai trệu trạo   muỗng  khoai nấu đậu.Tôi vội vã mời,bởi  từ lúc bà này về nộp hồ sơ thi,bọn tôi đã vô tình biết nhau. Biết vì cớ gì thì … tôi  để dành phần sau .  Nào ngờ bà kia nhiệt tình  “thanh toán “ gần như ba phần lon  khoai đậu,  phần còn lại tôi vui miệng nên  cho luôn vào bụng. Tôi mới bày vẽ bà này cố  tập xe đạp mà đi, mà  trước hết là phải có xe . Bà  này than là  ông bố tìm mua cho  một chiếc  mới lắm, nào ngờ mua  phải xe dỏm,vừa trèo lên là khung    xe gãy ngay.Tôi  hỏi dò nhà chủ trọ có xe  không, vì  dân Saigon trước đây hầu như nhà nào cũng có vài chiếc  xe mini của Nhật, bánh nhỏ, dễ đi lắm .   Bà  kể chủ trọ có  xe bỏ không,mà bà này thì    còn lạ nước lạ cái .  Tôi từ miền Bắc vào, tiếng là “ dân Hà Nội”nhưng do tôi có nhiều thời gian sống với bà ngoài vùng Hà   Tĩnh, nên giọng nói rặt mùi mà   có lúc bố tôi trêu,mùi trầu của bà, tức là tôi  phát âm ra thanh       khá vất vả ,còn bà kia thì  đúng là giọng Nghệ An,  bà này bảo  ở  ngoài   quê bà,  người ta chê là “   giọng mắm “. Họ mượn một câu thơ của Cao Bá Quát, “ tiếc thay cái mũi  vô duyên, câu thơ thi xã , con  thuyền Nghệ An”  để  châm chọc. Bà này từ xa đến,tôi cũng vậy,rồi sau này  khi trò chuyện qua những buổi trưa  chia lon cơm,nhà bà bạn tôi trọ   cơm thì nấu thế này:  vì  bốn người  chủ nhà, thêm kẻ trọ   học, đều đi ra khỏi nhà từ sáng,tối mới về, nên họ   xúm nhau nấu cơm tối,ăn đi phần  đáy  nồi, phần   nóng sốt thì chia ra bốn lon,  ủ kín, dành ăn trưa, còn lại là ăn sáng . Tôi thấy thèm cơm,còn bà kia thì khoai đậu bao nhiêu cũng không ngán, thế là…hợp tác !  Bố tôi    có bận ghé,hỏi han tôi về bạn bè, tôi bèn  đưa bà này .. ra mắt .Trò chuyện mới biết   cậu ruột của bà này từng là đồng  đội ở chiến trường  Điện  Biên với bố tôi. Cậu là em út  của bà mẹ, đã hy sinh,  mà cưới vợ vừa mới mấy ngày thì ra trận ! Tình người của chúng tôi từ đó gần gũi hơn.Tôi kể lòng vòng để muốn nói,ấn tượng  ban đầu của tôi về người bạn ngày nào  là tốt đẹp,tôi vẫn giữ cho đến tận  bây giờ.

   Bọn tôi tạt vào quán cà phê,  người chị cũng qua chơi.Mọi khi   nếu khu homestay  vắng  khách, thì  tha hồ mà ra hiên, xuống sân đàm đạo,  nhưng hôm nay    khách  đang xúm xít tiệc nướng, mà chúng tôi lại cần gặp nhau. Nhà bạn tôi  có phòng khách mà ..  Chị gái  là người chứng kiến mọi   biến cố nhà mẹ đẻ, dù chị  có  gia đình riêng,  vì hai nhà không mấy xa . Chị kể :

-   Cậu em có  gia đình,  khi cô chị đi học xa, đương nhiên  bà mẹ    trân trọng con dâu. Cô này có thai con trai  đầu lòng, cụ  càng  quí . Nhưng bà chị  trở  về nhà sau khi  học xong đại học,    hai chị em  gặp nhau ,  rồi cô em  bị sẩy thai. Và rồi ..

Chị bỗng thở dài rồi cười nhẹ :

- Ông bà bảo “ xa mỏi chân, gần mỏi  miệng”  ,chị em ở xa  thì  lội bộ đi thăm rạc cẳng,  nhưng giữ tình thân.Còn ở  gần , chẳng   chóng thì chầy, có xung đột ngay .

Tôi chợt nhớ đến gia đình chị cả . Đã hơn nửa năm chị em không liên lạc với nhau. Người chị  lại buồn :

-  Chị em ruột rà  mà không tốt với nhau ,thì sao đòi hỏi em dâu tốt với mình .

 Tôi không  biết là chị đang trách    bà bạn hay trách chính bản thân chị .

- Giá như mà ngay thời điểm ấy tách  ra,  hai mẹ con    ,rồi hộ nhà cậu,mọi chuyện không   dây dưa đến  tận bây giờ . Kẻ  cố  nhịn, vì thấy mình  thân cô thế cô,kẻ kia  ra  sức làm tới. Ban đầu là     dựa vào chồng,   coi    khinh bà mẹ   chồng .   Ai đời  bắt một vòi nước ngầm  vào bể   để  lấy  nước cho heo ăn,sau này      không nuôi heo nữa, bà mẹ có    tưới cho mấy bụi bí  từ vòi đó, rồi chiều chiều bà  mở  nước rửa ráy, bà cụ   nhà chị lại      không ưa nước nóng, mà tắm cũng thích nước lạnh, vậy mà  chờ khuya, hai  vợ chồng  mò dậy, khoá đi .  Đứa con gái  năn nỉ mở ra  cho   mẹ xài,cả hai mặt mũi lạnh tanh, coi mẹ có khác nào khách trọ ..Ở nhà có một cuốn  album ảnh, cũng đốt sạch, vì   bộ  tách đẹp chị mua. Chị sắm cho  con  em,  sau này khi  tách nhà, thì nó giữ,  nhưng  bên kia nổi giận.Ôi cô em chị  khi lên cơn thì nhà  nó cũng đốt nếu có  thể..

 Bộ tách đẹp ấy,cũng đã bán đi để lấy tiền  chi phí  khi đau ốm cạn túi, mà chạy đi vay, chị gái cũng không cho. Nhưng tôi không   dám trách. Người bạn đã  quay  về nhà để  chờ cô y tá trong xóm đến tiêm thuốc cho, tôi ngồi lại  chơi với chị chủ  homestay.

- Đều bốn chín năm mươi cả.  Một bên  sự ham muốn không dừng lại,muốn     dứt điểm đối phương,buộc đối phương biến đi khỏi thế gian này . Bên kia thì cứ cố bám trụ. Cứ như là du kích nằm  vùng ngày trước,bão lay chẳng đổ,bom lèn chẳng rung . Bốn chục năm   cứ  ghè qua gầm lại,đâu phải một ngày .

 Tôi chợt nhớ đến một người thím  trong họ tộc  mà bà bạn tôi rất quí. Thím có một cô em chồng, cũng  độc thân,    nay cũng ở tuổi gần đất xa trời, tức là hai chị em sàn sàn tuổi nhau.  Cô này  được chú thím chu cấp hằng tháng, bây giờ các con lại còn   tậu cho  bà cô một … khuôn mộ  bảy tám chục triệu, trong khu   mộ    dòng họ, phòng một mai  người cô    hẩm hiu  đi xa.

- Thì vậy.Giá như con nhỏ nhà  chị nó ..như cô  ấy,tức là  đã đi dạy rồi bỏ nghề,lại ở xa,chịu phục tùng,thì cô em   ở tư thế bề  trên còn  cúi xuống . Đằng này  kẻ cực nhọc, trần ai mới ra hạt gạo, kẻ kia thì  quần là áo lụa, có khác gì một anh lười,mà ra đường lại được  chào bái, thì  có lúc chị cũng tỵ nạnh với nó .

 Tôi kêu lên.So với mọi  người, công việc kinh doanh của tôi cũng bị xếp vào diện “ kẻ lười “:

-Ơ,nhưng đó là sự phân công của xã hội.

 Đó,rồi giờ về già, mà có cả cái nhà to, có  sổ tiết kiệm …

- Của người ta,   bà này  giữ hộ. Tôi lại cắt  ngang

- Thì     họ cứ  nghĩ của nó, đó.  Một thân mà lắm của cũng dễ bị đố kỵ .

  Cho nên,chị   hạ giọng,  nếu  một bên cố chấp,mà bên kia cứ vờ như   nhịn, rồi là giằng  co mãi thôi. Chị  có nhờ mấy  người quen mợ ấy, bảo là mợ coi chừng mà mắc phải tội bạo hành người khác thì rầy rà.  Mày biết nó đáp sao  không? Ôi đi tù thì có cơm nhà nước, khỏi tốn cơm nhà .

 Đó là  cái lý của kẻ cùng đường .

 Ông xã nhà tôi đi    thu hàng mỗi chiều,nhân thể đón tôi về. Dọc đường,ông bảo :

- Cái bà này ngó  nhỏ con vậy chứ mà dai  lắm  nghe. Công ăn việc làm  lắm lúc thấy lao đao,rồi đâu ra đó,vì bà này   biết đặt cái chung lên cái riêng.Rồi chuyện nhà,  cứ bị xô qua  đẩy lại, mà  cứ  trơ trơ.  Vì bà này không quá coi trọng tiền của, mà bà   muốn giữ lại  bản chất , truyền thống tốt đẹp của dòng họ.

Nếu xét về tư duy “Tam đoạn luận” của ông Xô- crat - không biết tôi nhớ đúng hay sai-thì   cần thêm một  ý nữa :   vì  vậy đừng       hòng    tiêu diệt được bả,cho dù là dựa hơi chồng,rồi  con rể, con trai ,rồi chính bản thân.Tốt hơn là  ngày thì ra vườn dạo chơi, tối về mở ti vi   ru ngủ cho khoẻ thân, rảnh thì đi tán dóc  với hàng xóm, chờ con dâu sinh cháu đích tôn để ông bà mừng . Thế là chiến thắng .Thắng ba quân không  bằng tự  thắng mình .

Tôi nhớ  khi tiễn tôi về,chị gái  ngậm ngùi:

- Nhà  chị có một ông anh rể tên Phước, bọn chị quí lắm. Ừ thì tên Thắng là tên khai sinh , chứ  ai cũng gọi anh ấy là Phước .  Chồng chị cả đó. Anh ấy cư xử như một  người anh lớn  trong nhà.  Cậu Mai  khoẻ sau trận ốm dài, có hai con trai, là nhờ công lớn của anh ấy.   Hai mươi năm sau, có cô dâu cùng tên,mẹ chị rất vui. Nhưng …

Thôi. Cứ để cho   thời gian  bổ sung .

                           Thu Giang.

Sunday, July 28, 2024

QUẢNG TRỊ VÀ NHỮNG CHÀNG TRAI HỌ BỒ ĐỀ.

    QUẢNG  TRỊ  VÀ   NHỮNG   CHÀNG TRAI HỌ  BỒ ĐÊ.

                    Thành  kính tưởng nhớ các anh  ra đi từ  trường Bồ Để   Dalat và  Quảng Trị.


 



Hiếu  nhớ  lại    dịp Tết năm  1976 ,  đưa Nghĩa về thăm  quê cụ  Xán  ngoài Nghệ An,ở lại  chơi cả tuần nơi nhà  ông bố vợ  Dương, ông Tính.Ông  có  cô em út   là giáo  viên cấp  ba,học  sư  phạm  Vinh,lấy chồng  đóng quân trong tận Quảng  Trị,  thế  là theo chồng vào đây từ  ngay sau  1975. Biết tin ông anh cả  về hưu ,lại vừa goá  vợ,  đang ở  với con  trai tại  Nghệ An ,chị muốn đón anh vào sống  cùng.  Như  vậy hẳn  ông   Tính sẽ dẫn  Nghĩa đi cùng.

Hè năm ấy,họ có mặt ở Quảng Trị.  Mấy năm  trước đó, Ông Tính rất chịu khó  ngồi biên  thử kể mọi chuyện về  Nghĩa,chắc  chắn là  mong   vợ chồng Hiếu yên tâm,và thế là,Hiếu  biết thêm   nhiều  điều  về Quảng Trị,miền đất  đã  một lần Hiếu đến với Đường   và những  người con của ông Định,miền đất có duy  nhất  một lần”đôi co”với người mẹ  đã rất  xa của con bé  Mi chị ( Phùng Hằng),bây giờ  Nghĩa lại ở đó,và có thể sẽ sống ở  đây.Người em gái tốt bụng của   ông Tính  ghi thư cho  Hiếu,chân thành và tha thiết : dù chúng tôi chỉ là thông gia,nhưng các con tôi rất quí cháu   Nghĩa,  coi  như  một thành viên  ruột thịt,nên chúng tôi  chọn  miền đất nắng gió này làm  quê  hương,thì  cháu  Nghĩa cũng vậy .

Ông Tính  xuýt  xoa :

-Úi,hồi tui đến,là  năm 72,73 chi đó,   vì theo xe    chú  em rể đi,  đâu đâu cũng chỉ thấy đổ nát,    tan hoang. Chừ mấy năm rồi,may ra đỡ  hơn.

 Hiếu thấy trước mắt  một  ngôi nhà thờ    gạch khá đồ sộ,nhưng  bây giờ ,mùa hè  1973  ,dấu  vết còn lại là hai   bức vách  dài    sâu hai bên, và một bức  ở cuối  nối hai vách kia,hẳn là  bờ tường cung thánh,nơi  có  treo cây thánh giá  lớn,bệ thánh  để các  linh mục thực hiện các  nghi lễ.Mái  ngói đã    tung   hết,chỉ còn     nhiều thanh gỗ    xà nhà, đứng  bên trong thấy  nắng chiếu  loang lổ trên nền cũng ngổn ngang  đầy  những    đống  cây vụn, có lẽ  trước kia là  ghế  ngồi dành cho giáo   dân,những bàn  quì  nhỏ nho   sau các hàng ghế.Hai bức vách  phải trái của ngôi   nhà thờ  cao vòi vọi, còn  sót  nhiều cây cột trụ  to    đắp tượng hình nổi  các thánh.Một   nơi mà  hằng ngày, hằng tuần vẫn có  biết bao     người dân tìm đến  để  giải toả  nỗi lo  toan trong  cuộc sống,bây giờ … Không ai bảo ai, mọi  người đến thăm chỉ đứng ở bậc tam cấp dẫn  vào  bên trong  gian chính của nhà thờ, kính cẩn  cúi đầu làm dấu thánh  giá.  Biết bao con  người đã nằm xuống nơi này,và  nhờ  những bức tường đá vững chãi  cao vòi vọi kia,mà biết  bao con  người tránh được làn tên mũi đạn  .  Độ hơn hai mươ i năm sau,   khi cả gia đình Hiếu  ra thăm  Nghĩa, vì  lúc  này  hai vợ chồng  người em Ông Tính    cũng đưa ông và  Nghĩa    cùng chuyển ra thị xã Quảng Trị,  cũng là lúc hai cô con  gái    hoàn thành  chương trình học đại  học   khá  gian nan,  sau hè này  sẽ đi học lên  một  nơi cách quê  hương nửa vòng trái đất,hối thúc  Hiếu “đi thăm bác  Nghĩa “.Bông có chứng say xe,  nhưng  cả  nhà   động viên :

- Có thuốc mà,với có  bao nhiêu  người bên cạnh,lo  gì !

Mỗi  người một tâm trạng. Bông  thì vui  lắm.Hai cô con gái  m ới ngày nào  còn đỏ hỏn, nay đã là  những thiếu nữ  đôi mươi,tươi như hai đoá hoa,hồn nhiên,lại  tràn đầy tự tin.Cả xóm nhiều  người  khen pha nỗi  tỵ  nạnh: Nhà đó mà có hai đứa con gái thật.. ngon ! Các nàng   từng nghe bố mẹ  nhắc đến  đầy tai  về ông bác  rất ư là đặc biệt này. Bố  Hiếu còn gọi  bác  Nghĩa  bằng  một  biệt danh đầy kính trọng,Tía; vì   với Bố,cuộc sống hôm nay của  Bố,có một nửa là của bác  ấy,cứ như là “một cặp  không thể tách rời”,mẹ thì hễ hai chị em có   gây sự v ới nhau-thì bởi cùng    sinh  ra trong một thời điểm,lớn lên trong  một nhà, cùng đi học, cùng vui chơi, mà là con gái,thì cũng có lúc bất đồng ý kiến, rồi  cũng va chạm,rồi  ghen tỵ, rồi giành giật,  - là  mẹ quát :

- Có  thôi  không ? Phải học  gương bác  Nghĩa với bố mày đấy.

 Thế rồi mẹ  ngồi kể lể,nào là,hễ ông này  đau là ông kia lo sốt vó,ông kia có  miếng gì  ngon là  nhịn cho ông này, Ông   kia   được  ra  phố  học,  trước đó phải  tìm nơi gửi gắm ông này,ngày đêm không bao giờ  quên ông này,còn hơn cả cha thương con nữa,rồi : ông  Hiếu  chỉ lấy mẹ vì mẹ  đồng ý  để ông ấy đón bác Nghĩa về sống chung,chứ  các cô  khác,họ nào  chịu.

 Hai nàng tò mò :

- Vậy bác  Nghĩa  hơn ba  bao  nhiêu tuổi ?

 Hiếu ngần ngừ :

- Tại hồi ba vào trong Viện Dục Anh   còn nhỏ lắm,đâu mấy tháng thôi,thì  bác  Nghĩa đã ở đó. Vì  khi ba có  ý thức, độ   năm tuổi,thì  bác ấy và ba được kết đôi,chỉ  vì  bác Nghĩa rất hiếu động,còn ba lại  tật ở chân,đi  nẹp,các cô luôn phải canh chừng .. Hình như lúc đó bác ấy cũng chỉ   năm sáu tuổi thôi.

 Giờ ra thăm  thì chúng mình nên mua quà gì cho bác ấy  đây .Áo quần vùng nhiệt đới,thì bố mẹ đã sắm, bánh kẹo thì  nay bác ấy cùng độ tuổi với ba,là gần ngoài  năm   mươi,ai lại còn thèm  ngọt.Bông bảo :

- Tụi bay sắm cho bác ấy  một cây gậy , cả ba mày cũng vậy.Hồi trước hễ ông này có món gì, là ông kia cũng phải có. Mẹ nhớ ngày hai ông theo Bác Dương về quê, mẹ bế tụi bay tiễn ra cổng mà thấy buồn cười:hai ông  hai nón,hai áo ấm,hai ba lô, hai đôi  dép,y như  nhau.

 Hai cô gái kêu lên:

- Như  tụi con,hai  kẻ  sinh đôi.

 Hiếu gật gù :

- Ừ, sắm gậy tặng bác ấy, vì    ông này cũng có tật đi  nhón chân.Tuổi năm mươi,rồi qua  sáu mươi,bảy mươi mấy hồi.

  Sẽ có  những nơi  Hiếu  muốn trở lại ở  Quảng Trị.Bờ sông Thạch Hãn,hè năm 1973,  cuộc  tiễn đưa   các   tù  binh   hồi  hương   quê,  nơi mà  những du học sinh năm ấy về thăm   nhà,  được đưa ra  đây,được  nhắc   nhở   về trách nhiệm với  quê   hương,  nơi Đường thì thầm vào tai  Hiếu,rồi hoà bình sẽ đến thôi... ;  và  ngôi nhà thờ đổ ngày nào . Bây giờ còn  một nơi nữa .  Một ngôi trường tư thục trong thị xã,nơi  này cả  Hiếu và  Đường đều có  những   người  bạn cùng theo học, và họ cũng đều đã đi rất xa ..

  Người em   rể của ông cụ Tính   bây giờ đã chuyển  sang làm quản  lý  một công ty vận tải lớn ở miền Trung,nên  giúp   các vị khách phương xa thuê một chiếc ô tô với giá thật đặc biệt, khiến việc đi lại  những nơi mọi  người dự định  thật   dễ dàng.  Hiếu   nắm chặt tay  Nghĩa.Ông này về đây, hợp  cảnh,hợp  người,  da dẻ hồng hào,tóc vẫn đen nhánh,ngó như trai ba  mươi.  Nghĩa  vẫn  cứ vô tư  như  ngày nào. Không bao giờ  buồn,  không  hề một giây lo lắng,  đến  bữa thì ăn,  đến giờ thì  ngủ,  chân tay không lúc nào ngơi việc, ai trêu cũng chỉ cười,ai nói  khích cũng không giận, mà lặng thinh,  coi ti vi thì chỉ    mê đá bóng, à thế là vẫn không ưa phụ nữ,các cô có chân cẳng như  ..chân con nhái (?)   vẫn thích  chơi đùa cùng trẻ.Hai thiếu  nữ thì    vô cùng thích thú vì  bác Nghĩa vẫn nhận ra chúng nó :

- Con Mi chị mặt tròn,con Mi em mặt thon nhọn.Đứa  giống cha, đứa  giống mẹ.

Hai nàng đều   bất giác  đưa tay lên sờ  má.Câu  nói “Đứa  giống cha, đứa  giống mẹ.” chúng nó đã  nghe cả  ngàn vạn lần,mỗi khi có  người thắc mắc, từ dân làng,  bạn bè của bố mẹ, thầy cô, bạn bè của chúng, cả  những  người   đi  đường “  ừ biết là sinh đôi,  cùng tuổi tác,vóc dáng, trang phục,mà mặt mũi thì ..hơi  khác “. Ông  bác mấy chục năm  mới gặp lại,ngày ông rời  quê cũ ra đây,hai đứa bé chỉ mới  biết đi lẫm chẫm,mà ông nhớ :

- Con Mi em là khóc dai,con Mi  chị thì  gào to phải biết.

 Cả xe cười ồ. Vậy  là đâu có  đứa nào thua đứa nào. Tên Mi cũng do bác đặt  cho. Bông nói,khi đưa hai  contừ  nhà  thương đẻ    về,là phải đón bác  đang gửi ngoài nhà  ông bà Đảm mấy hôm cùng  về, vì  bố Hiếu lo mẹ đi đẻ,bố đi làm , không ai canh chừng.Ở nhà ông Đảm, mọi  người rất vui vì biết  vợ Hiếu sinh một lúc hai “con mèo “, vậy là bác   Nghĩa buột mồm:

- Hai con mi mi .

 Gọi là mi mi vì nhà Hiếu có con mèo cũng đặt tên đó. Dù  đã  ghi tên  khai sinh là Phùng Hằng,Phụng Hằng,gọi gọn là Phùng,Phụng, nhưng gọi Mị chị,Mi em  nghe  gần gũi hơn. Bà Phượng là hàng xóm  kế bên lại có anh con trai tên  Phùng,chị con gái tên Phụng,nên,dù là  ngẫu  nhiên,vợ chồng Hiếu cũng   rất ít gọi con bằng tên  khai  sinh,vì   ngại đụng chạm.Ở  đây, có  người tức khí hàng xóm, bèn lấy tên ông ấy đặt cho đứa bé con mình,thế rồi   suốt  ngày cứ mắng con, mà thực ra là     xỉ  vả  hàng xóm cho bõ tức .  Ông Đảm còn bảo, khi sinh  Đài,cứ đặt tên nó theo ý mẹ nó, nhưng  một hôm,có ông  cụ trong họ tộc bảo,gọi tên khác,vì tên này … là tên bố ông ấy.Thôi khai sinh đã lỡ,ở nhà gọi nó là Bé, cho tiện .

 Bây giờ hai con Mi Mi,  với hai ông một thời là  hai gã dính lẹo, và bà mẹ,ngẩn ngơ đứng trước  ngôi nhà thờ đổ  ngày nào.  Hiếu  vẫn có cảm giác  như Đường đang đứng bên cạnh, nét mặt  đầy thành  kính . Đường được  một  người con của ông Định nhận đỡ đầu  trên con  đường hoạt động cách mạng, để tạo một  vỏ bọc an toàn,vì vậy anh được rửa tội,  nhận tên thánh, đi nhà thờ dự các thánh lễ thì được nhận bánh thánh ,trở thành kẻ tái sinh làm con Chúa. Về đây,    lòng Hiếu chợt  chùng  xuống. Bao lo toan, bon chen , giành giật, xuôi  ngược bôn ba, tâm trí  căng thẳng, nay thật   an bình .  Hình ảnh   ba bức tường màu trắng,    nền nhà ngổn ngang   cây gỗ vụn khi  chiến tranh  như tạm dừng ở đây , ngày ấy có  Đường  bên  cạnh, nay trơ  ra   mấy bậc tam cấp rất rộng và dài, bao quanh  cỏ dại dày và xanh um,  phủ kín lối đi. Từ mấy bậc tam cấp nhìn lên,bức tường  trên  cung thánh   không còn cây thánh giá,  nhưng  các ô cửa hình chữ nhật, hiện lên rất rõ, dựng  song song, cân đối,khiến cho   khu khung thánh sáng sủa hơn, vì  bên trong ba bức vách, qua thời gian, rêu xanh phủ kín,màu mốc xám, màu gạch đỏ loang  lổ ,hẳn nếu tìm đến  một mình,hẳn sẽ thấy  lành lạnh,bóng tối   vây bủa . Như có tiếng Đường bên tai :

-Nào,cậu cầu  nguyện với tớ  nhé. Xin Ơn Trên ban  bình an cho tất cả chúng con.

Họ  chớm đi ra thì có  một phụ nữ  bước vào. Chị  có  dáng cao dong dỏng,  gương mặt  hiền  dịu và   nghị lực của   người miền gió cát,tóc búi dài,   cầm chiếc nón lá  vừa vội gỡ  ra để  hai tay  chắp lại, cúi lạy.Chị  bận chiếc áo xanh biển  đậm,quần vải đen,đi đôi dép  nhựa   hồng.Theo sau chị có một chú chó    ngộ  nghĩnh, chân   rất dài, lưng cũng dài, lông  trắng  tinh, ngắn  như  dính sát vào da   khiến  vóc dáng chú  cún này tròn lẳn, nhưng cặp mắt rất sắc.Chủ  nhẹ nhàng,khép nép đi trước,tớ   lon ton  bước theo. Người phụ nữ  khẽ khàng  để chiếc nón lá trắng  lật úp  ngay ngắn  qua một bên,rồi   dọn tư thế   quì đầy  nghiêm trang, ngưỡng vọng, chú chó  nhìn lưng chủ,rồi có lẽ nó biết đoàn khách phương xa cũng đang  âm thầm  theo dõi   một  giáo dân tìm đến viếng cung thánh, nên   chú cún  lập tức  quay  người ra,đứng  thẳng một hàng với chủ đang quì, đầu nó hướng về các vị khách, miệng khẽ gầm gừ,mắt long lên  sòng sọc, như muốn bảo : hãy để cho chủ tôi cầu  nguyện, đừng có  gây sự. Ai nấy bấm tay nhau,  như bảo , thôi ta nên đi.Nhưng  vừa khi ấy,một bóng  người cao to, tóc vàng, kính cận trắng,   đeo máy ảnh. Anh ta đã kịp  nâng khung máy  lên, và  một tia đèn chớp loé.Mấy    cú bấm liên tiếp.  Người phụ nữ vẫn lặng lẽ cầu  khấn, còn chú chó vẫn gầm  gừ rất  dữ dội trong cổ họng,mắt không ngớt  ném  những tia cảnh giác về  đoàn  khách,nay có thêm một   nhiếp ảnh gia  nước ngoài .

Một người Mỹ, một nhà báo,đi du lịch kết hợp công việc.  Anh ta cho  mọi  xem những bức ảnh vừa chụp. Qua ống kính,hình ảnh  khuôn viên bên trong  gian nhà thờ đổ bỗng hiện lên thật  sống động,ấm áp với    khoảng không có  rất  nhiều vuông cửa chữ nhật   chứa đầy ánh sáng trên   vách  tường rêu xanh  xám, vóc  người giáo  dân ngoan  đạo  nhỏ bé, khiêm nhu, tín  cẩn,khép nép  trước  khung thánh, bên cạnh màu trắng nổi bật của chiếc nón lá lật úp, tạo thành một  khối tam giác,  ngay phía  sau là chú chó lông trắng toát, cổ  ngước lên cao, tư thế bảo vệ.  Toàn khung  cảnh của      ngôi nhà thờ   bỗng   tươi  sáng, sinh động với  những gam màu  khá hài hoà,màu xanh của rêu,của cỏ,màu trắng của chiếc nón lá,   người phụ nữ  áo quần màu tối,    đôi  dép hồng và  chú  bạch  khuyển . Cảnh  không còn   tĩnh  mich, mà   đầy  sự sống. Đường  vẫn ở đây, Hiếu chợt có cảm giác    thật  rõ .

Họ đứng  đấy ,chờ đợi.Người phụ nữ lặng lẽ  ra ngoài ,nét mặt đã bình thản hơn.Chị đội nón ,bước đi,chú chó trắng   lon ton bên cạnh. Hẳn chị đã đến đây nhiều lần lắm rồi..

 Đoàn  khách phương xa, cả   người phóng viên  ngoại quốc,lại chia nhau các bậc tam cấp  trước khung thánh.Họ  đứng, chắp tay , mỗi  người một  lời  nguyện chân thành

.   Cả  người  khách cùng  đoàn của  Hiếu tìm đến    Trường Bồ Đề ngày  nào .Người bạn của  Đường, ngày tuổi học  đệ thất từng  đến học ở đây. Đường kể   anh ta bị đọc tên đuổi ngay  giữa  lớp,một ngày cuối đệ  thất, mùa hè vừa tới.  Người bạn  bảo  nhỏ với Đường,hôm qua chị tao,đang học sư  phạm tiểu học  ngoài Bình Định  cũng bị   kêu lên văn phòng,buộc thôi học. Vì  người  bố của họ  bị bắt và   hy sinh trong nhà lao Thừa Phủ,Huế.  Lúc đó,  Đường cũng chuẩn bị vào miền cao  nguyên. Mấy năm sau, bỗng Đường nhận thư gửi từ  Quảng Trị vào. Bạn kể đang theo học ở đây,vì  do bị đuổi,nên  không có trường công  lập nào nhận hồ sơ cả. Bạn viết thêm,tớ học ở đây, cũng gặp  các anh từng có  bố mẹ đang hoạt động vùng như nhà tớ. Rồi bạn cũng    gia nhập đội  điệp báo miền,và hy sinh.

Ngày  bọn  Hiếu tìm đến,năm  1973,  cả khuôn viên trường  đầy cỏ dại,bờ rào sập đổ,     cây cối  nghiêng   ngả, những bức vách tường chi chít  vết đạn,   có  nhiều chỗ trống hoác, nhìn thấy bầu trời trong xanh trên cao, mọi khung   gỗ  gắn cửa cũng đều   biến mất,chỉ còn những  khoảng  vuông trống rất to trên vách.   Lan can  chạy quanh lầu  đổ  sập xuống đất từng thanh dài, trơ nền xi măng, khiến cho   người vừa leo lên mấy bậc thang  từ tầng trệt dẫn lên đây ngập ngừng  khi  muốn bước thêm,  tất cả đều  vụn nát,  chỉ có  những khung thép của hai dãy tầng lầu vẫn sừng sững, nhưng  thoạt trông vẫn có thể hình dung  một cơ sở  giáo dục khang trang  một thời.  Hiếu chợt nhớ , dạo anh  làm  việc ở   khách sạn HD, trên Dalat, sau biến cố  Mậu Thân,có một đoàn lính lên cao nguyên  dự đám  cưới, vì cô dâu là  nhân viên  khách sạn,chú rể là đồng đội của họ, tất cả  đều là  những  thanh niên còn rất trẻ.Có một  người nhận ra Hiếu, vì   bàn chân đi  nạng và bàn tay sáu ngón của anh . Bạn từ thời ở viện Dục Anh. Nhưng chính anh  này    cũng là  bạn của  Đường , lẫn cả anh  chàng từng là bạn  thân thiết của  Đường  từ trường Trần Quốc Tuấn Quảng Ngãi chuyển ra . Hiếu tò mò, cả hai phá lên cười : là dân Bò  Đá cả !.  Anh bạn tạm gọi số một,  từ  mái trường  thuộc họ Bồ Đề ra đi, và  anh số hai này  cũng từng là học sinh ở  Bồ Đề Quảng Trị. Anh bạn  bảo, khi  Hiếu rời   viện mồ côi,người bạn   vẫn được ở lại,  khi  lên  trung học đệ  nhị   cấp,lớp  đệ tam,( lớp mười )  thì   có   người bảo lãnh ra đây, nhận làm giám hộ.  Rồi anh đỗ tú tài,đi sĩ quan  Thủ   Đức. Ba   thằng,đứa Dalat, hai đứa Quảng  Trị,mà quen nhau, thiệt tài.Họ nháy mắt, bảo quen vì   có lần dự trại   các quân khu,  Đường thuộc Quân khu Hai, hai  anh kia Quân khu Một ,tình cờ  kết  nghĩa.Hiếu phải  tin,vì cả ba  đều có  những   cuốn đặc san do trường Bồ Đề  Dalat  in, cùng  thuộc  “ Bồ  Đề hành  khúc “,cùng  từng tự hào  ngân nga “ đức  trí trau dồi luôn nhớ ghi công ơn bao  người”.

Một hôm  chợt Đường tìm  Hiếu, bảo,có nhớ cái tên  thiếu uý hồi đi đám cưới,là dân Bồ Đề vớ i tớ không ? Nó hy sinh rồi,mà là  người  của ta đó.Của ta ? Như vậy, anh ta  dù là sĩ quan từ lò Thủ đức ra, mà là  đồng chí của  Đường !  Và   một hôm, có tin  cũng từ  Đường, người bạn  cùng  quê, cũng từ một họ Bồ Đề,  từ Quảng Ngãi ra   Quảng   Trị,  anh này   vô chiến khu, cũng đã  bị đày ra Côn Đảo, và có lẽ.. Hiếu bỗng ứa  nước mắt.  Khi rời  Viện Dục Anh, Hiếu vẫn mong có ngày  cùng  Nghĩa gặp lại  nhiều  người bạn. Nhưng  phút  giây đoàn tụ  thật ngắn  ngủi, mà  giờ khắc biệt ly sao lê thê quá !

  Ngôi trường  vẫn  vẻ  đổ nát  mấy chục năm  họ trở lại.  Khu dân cư      vùng lân cận  đã  đông đúc, đẹp đẽ,vui tươi với  nhiều biệt thự khang trang ,cổ kính,ngôi trường nay bao quanh   khuôn viên  có bờ rào,nhưng  bên trong  vẫn nhữ ng   lan can sập xuống, những bức vách trống hoác do bom đạn, khung cửa trơ  khoảng trống,nhữn g mảng trét tường    bị bong đi, bày ra những  tầng  gạch táp lô  xây   nhà.  Trường cũ  của   ba   chàng trai  họ  Bồ Đề     nay là    một di tích chiến tranh,  được bảo vệ  chu đáo. Nhưng,đây còn  là  những chiến binh kiêu hãnh, ưỡn ngực  ra che chở cho    cư  dân phố thị, mang hình bóng hai  người bạn của Đường,  và  có thể   và cả  Đường,cả  người  chị  gái vốn là một cô giáo, dẫn em ra  đây gửi gắm, khi cô miễn cưỡng phải giã từ  ước mơ bảng đen phân trắng.

 Có dịp  Hiếu về một miền quê  ven Đồng Nai,nơi Đường vẫn ghé thăm anh con  trai ông Định, trạc tuổi Đường, một thời làm phó quận trưởng ở đây,  rồi ghé  thăm  khi Đài  đến đây làm cô  giáo trẻ, anh gặp   những  người  dân có hẳn một thôn,   đều là   những bàn chân từ    nơi có  ngôi nhà thờ   đổ, ngôi trường họ Bồ Đề  hoang tàn,   mà    tìm  vượt ngàn dặm, vào    tận sâu trong miền  đất đỏ  Nam  Bộ, hẳn có  người ra đi từ mái trường này,có một lần đi ngang và   lặng thầm  cầu  nguyện   trước cổng nhà thờ,họ thấy  an lòng.

Chốn quê nhà vẫn còn đó   bức tường gạch có  dấu thánh giá, những vuông cửa    nằm nguyên bên bức vách táp lô và  vô số những nẹp sắt   giữ cho  khung   của nhiều lớp  học còn mãi đến hôm  nay và ngày mai .     Ngày  Thương  Binh Liệt Sĩ   27.7.2024

   GIANG, BÉ VÀ  TRE 

 (   trích tiểu thuyết  Ven hồ )