Thursday, February 12, 2015

DƯỚI ĐÁ LÀ ĐẤT

Đám bạn chia tay ở trường trung học vào thu 1975, bây giờ đều đã ở tuổi nghỉ hưu .Chung một thị trấn bé như bàn tay mà có  đứa đến 40 năm tôi mới được gặp lại  .Đa phần là giáo viên .Con số kẻ  “ sống đơn chiếc một mình”  như tôi cũng hơi bị nhiều !Trời ơi , bà hả ! Giờ làm gì ?Ừ  thì giữ cháu.Thì nuôi chồng bệnh.Chăm mẹ già .Dạy mấy đứa nhỏ .Tôi phải khai cuối cùng, bèn chỉ tay vào người vừa liệt kê trước mình .Nhưng  có một đứa không cho tôi yên .Nó đẩy tôi ra giữa nhà .Nè, mọi người .Bà này giờ làm chủ cả một trang trại sả đó .Mọi con mắt đổ dồn về tôi .Mỗi ngày xuất .. hai trăm gờ ram, tính ra khoảng  năm củ ,thu về hai nghìn đồng Việt nam.Cả đám  lăn ra cười .Nè,phải trang trại sả của bà có diện tích là..1m vuông, nằm trong các chậu xốp đặt ngoài hiên phải không ?Lại cười nghiêng ngả .Ai cũng biết thôn  trang tôi sống đang bị đô thị hóa, đất sản xuất nông nghiệp đang ngày một thu hẹp.Tôi không thể giải thích ,vì mảnh vườn sả của tôi đúng là chưa thu hoạch được, nhưng nó rộng gấp nhiều nhiều lần như thế , vì xưa đây là khu chuồng trại nuôi heo của gia đình cậu em út .Đàn gia súc đông đảo ấy đã giúp đôi vợ chồng nông dân trẻ nuôi dạy đàn con lít nhít bốn năm đứa trưởng thành,khi giá cả rau hoa ngày ấy rất bấp bênh.Sau này,khá giả hơn, họ đã bán khu chuồng trại ấy,lên đồi  dựng biệt thự, xây nhà trọ cho sinh viên ở trường Đại học gần đó thuê . Chủ nhân  mới của khu đất   nghe đâu ở rất xa,mua đất như một kiểu để dành,vì thấy giá rẻ ,hơn nữa người người mua , nhà nhà mua .Dạo dãy chuồng bề thế vừa bị dẹp đi, bà cụ thân sinh tôi ngã bệnh , thì tôi cũng vừa về hưu .Sáng sáng hai mẹ con ra hiên sau phơi nắng, bất lực thấy giữa đống xà bần đã thu dọn dang dở, những búi cỏ dại bắt đầu mọc lên .Và  rác ,từ ba dãy nhà trọ bao quanh, vô tình hay hữu ý,rơi xuống ngày một nhiều .Rồi cụ nhẹ nhàng đi xa,thật xa, để lại một mình tôi , sáng sáng thẫn thờ ra đây, lòng thấy vô cùng lạnh lẽo và trống trải dưới bầu trời trong xanh,nắng ấm .Một hôm tôi đang lui cui moi trộm một ít đất đỏ dưới lớp đá dày của nền chuồng heo , đem ra sân đổ vào mấy chiếc lu lớn – trước đây dùng chứa nước mưa ,nước cho heo uống – để trồng chanh,thì bất chợt vị cha xứ ở nhà thờ ghé thăm.Cha bảo :Chị trồng  hẳn ra cái nền nhà kia đi ,chứ chanh   khó phát triển trong  lu chậu lắm .Tôi ngần ngừ .Đất đã bán người ta rồi ,sợ họ không chịu .Cha cười .Bao giờ họ đòi thì mình trả , ba mươi giây là xong ấy mà .Tôi lại lưỡng lự :Đá nhiều lắm cha à .Mà khách trọ họ cứ bỏ rác xuống .Thì mình nhờ chủ nhà  phụ dọn giùm rác. Chị trồng cây cối lên , người ta lại giữ sạch cho chị . Thấy tôi còn phân vân,cha động viên :Cứ xem như tập thể dục vậy .Môi trường trong lành,thì chị sẽ thấy cuộc sống có sinh khí hơn .Trước khi ra về, cha còn an ủi : Chị cứ tin đi , dưới đá là có đất đấy.   Cha  xứ thật là người từng trải .Tôi bèn chạy đi mua quang  gánh, xe cút kít, cuốc xẻng, cả bình xịt thuốc sâu  , vì cho dù  nhà cậu em có đủ  các công cụ lao động ấy ,nhưng nếu ngày  nào tôi cũng lân la qua mượn thì chắc hẳn cô em  dâu cũng không vui .Thế rồi , sáng sáng tôi dậy sớm, nai nịt gọn gàng ,ra đây hì hục dọn dẹp .Mang tiếng con nhà vườn,nhưng từ bé tôi được bố mẹ,anh chị ưu tiên cho chuyện học hành .Hai mươi tuổi,khi về vùng kinh tế mới tận Đồng nai làm cô giáo,tôi mới tập gánh  gồng– gánh nước, gánh củi .Tôi  tha từng giỏ đá đổ ra  đầu ngõ,nơi con đường  dân sinh trong thôn đang bắt đầu hình thành .Cỏ thì xịt thuốc diệt hủy.Rác thì cùng các chủ nhà trọ cho vào bao, dùng xe cút kít chuyển đến khu tập trung .Tôi đào hố trồng chanh bốn góc vườn .Đá nhiều không sao kể .Đá to, đá nhỏ, đá vụn .Cho dù trước đó, đống xà bần đã có người mang xe đến chở đi,  đá lớn lúc xây nhà cửa cậu em cũng đã khai thác vô số lớp đá nền .Mà vẫn mỗi nhát cuốc là va vào  một cục đá .Phồng hết hai bàn tay chỉ quen cầm phấn .Chân trầy trụa lung tung .Nhưng tôi chỉ “trần ai” buổi sáng thôi .Buổi chiều tôi đọc sách ,hoặc thơ thẩn một mình trên hiên vắng,vì chiều cao nguyên mùa hạ thường có những cơn mưa dông.Có chút buồn bâng khuâng,nhưng đêm ngủ yên .Mảnh vườn dần dần lộ ra, rất rộng, tôi bèn quyết định : trồng sả .Trong thôn,nhà nào cũng có dắt mép ta luy dăm bụi sả để làm gia vị ,thậm chí trong mảnh vườn hoa “mét vuông” trước sân,trước đây mẹ tôi cũng có trồng mấy bụi, cọng to khỏe .Tôi bèn bưng rổ đi “quyên  sả” một vòng quanh thôn trên,làng dưới .Ai không muốn tặng thì tôi mua . Giống sả thật dễ thương .Có cọng bị gọt sạch nhẵn, thế mà chỉ cắm xuống  nền đất ẩm ướt một đêm thôi,thì sáng hôm sau đã thấy một lá đọt màu xanh bé xíu thò ra trên đầu ngọn . Vườn sả , trang trại sả hình thành từ đó.Không quy hoạch hàng lối lớp lang gì cả, vì chỗ nào gặp phải tảng đá to thì tôi cho sả …né .Thế nhưng cha xứ một dịp tình cờ tạt qua lại khen .Chị giỏi đấy . Nhưng cha lại hỏi : thế chị làm gì nữa cho hết ngày ?Thì con xem ti vi, rồi có khi ti vi nó ..xem con .Cha cười ,thông cảm .Một chiều tôi đi lễ  ra thì thấy cha xứ đón ở cổng .Cha hỏi có muốn kèm cặp một thằng bé lớp mười không .Cha nói thêm ,nó học yếu mà hiếu động lắm .Bà nội nó đang tìm thầy .Thấy tôi ngây ra, cha lại   động viên : chị làm được mà .Quả là chú học trò nhỏ rất nghịch ngợm .Hôm đầu đến học đã ra vườn nhổ lên mấy bụi sả non,sau đó trồng lại nhưng làm cho cây sả dập luôn.Cu cậu cũng tỏ ra ngạc nhiên khi thấy tôi trồng cây giữa đá. Tôi đặt ra một giáo án kỳ quặc :đầu buổi tôi để cho cu cậu nói ,mọi thứ thắc mắc. Sau đó tôi moi trong óc ra những câu chuyện mà tôi từng đọc ở tuổi 15 như cậu ta,kể  cho cậu nghe .Nhưng mỗi buổi chỉ kể vài tình tiết , đến những “thắt nút” thì tôi dừng lại,hẹn hôm khác .Tôi giúp cu cậu học cả các môn gọi là Khoa học xã hội ,vốn sở trường thời phổ thông của chúng tôi .Chú học trò tỏ ra chăm chỉ , nghiêm chỉnh hơn .Rồi nó rủ rê được bà nó và các bà khác đến  ngôi nhà nhỏ bé và vắng lặng của tôi , không học văn hóa ,mà cùng … tập yoga .Là vì có hôm nó đi học sớm,bắt gặp tôi đang bẻ lưng bẻ cổ một mình .Nó về kể với bà , rằng bà cô con luyện võ ,hình như để đi bắt kẻ trộm (!)Lớp học yoga do các bà tự xếp … thời khóa biểu và nội dung bài vở !Có bà một hôm lễ mễ mang đến cho tôi một con cún nhỏ xíu xìu xiu,lại ghẻ chóc đầy mình ,thoạt trông không khác gì củ khoai lang bị sùng hà .Tôi cạnh nghĩ :Chắc là ai cũng chê nó cả .Thôi thì  mình sẽ cố gắng chăm sóc nó. Dường như đọc được ý nghĩ của tôi ,bà cụ nhẹ nhàng .Mẹ nó khôn lắm ,cô giáo à. Trông xấu bé thế nhưng khỏe đấy . Rôi bà thêm .Cô thương nó thì nó sẽ ở với cô .
 Ngôi nhà im lìm bao tháng ngày , ,bỗng kẻ ra người vào từ sáng đên tối .Chú cún xấu xí hôm nào, nay phổng phao ,khỏe mạnh, tinh khôn  rất đáng yêu .Đám sả ngày một xanh ,phủ kín bãi đất hoang .Còn cậu học trò nay đang chuẩn bị thi đại học , vẫn thường xuyên ghé qua vườn sả ,chỉ để ngắm nghía .
 “Nè , bữa nào tụi tôi ghé,có đủ sả biếu mỗi bà một cây về nấu lẩu  không đó ?”Đám bạn cũ lại trêu chọc .
 Tôi chỉ mỉm cười .Ngày mẹ tôi đi ,tôi thấy cả đất trời không thể có gì bù đắp .Nhưng mẹ đã đền bù cho  tôi nguồn hạnh phúc mới ,khi tôi biết “ dưới đá là có đất

Tuesday, February 10, 2015

CHỊ HẠNH, XIN LỖI CHỊ

Mọi người ở đây đều yêu mến chị, bởi lẽ các hoạt động được tổ chức bất luận ngày hay đêm, mưa hay nắng , giữa hay cuối tuần .. .chị đều có mặt .Ai cũng biết chị vô cùng rảnh rỗi, trong khi chúng tôi không tìm ra thời gian để thở .Tôi cũng quí chị,ở tính thẳng thắn của chị,ở nguồn kiến thức đông tây kim cổ chị có được, ở sự khôn ngoan từng trải của một kẻ dạn dày sương gió .Chị sống ba không : không nhà cửa, không  người thân thích,không việc làm ổn định, nhưng chẳng bao giờ tôi thấy chị than vãn .Theo chị, đó là số phận .Qua lời chị rời rạc  kể sau những buổi trở về từ các cuộc nhóm họp,tôi xâu chuỗi lại và lờ mờ nhận ra , chị cũng một quá khứ không thua kém ai – chị đã từng được học hành tử tế, công việc làm với thu nhập khá ,có nhiều bạn bè ở khắp nơi .Nhưng lý do vì sao chị trôi dạt đến chốn này ,phải mưu sinh bấp bênh, tiền nhà trọ  phải cần đến sự giúp đỡ của một tổ chức tôn giáo .. thì vẫn là một câu hỏi lớn .Đáp án duy nhất tôi tìm ra ,có lẽ do tuổi tác của chị .Chị cùng độ tuổi với người chị cả của tôi ,nghĩa là hơn tôi đúng một con giáp , thì cũng già rồi .Chị tôi cũng sống cảnh góa bụa, nhưng xung quanh chị, con cháu đông vui .Người chị này lại sống trong cô độc .Chị cả thuở con gái rất xinh đẹp , chị bạn tôi có lẽ cũng thế .Dáng cao thanh mảnh, sống mũi thẳng, đôi mắt to, giọng nói trong trẻo , và hát rất hay giữa đám các bà .Thỉnh thoảng chị ghé tôi chơi, thản nhiên ăn những  món tôi mời ,nhưng sẵn sàng chê món chị không thích .Chị bảo , ô trái cây Dalat  ăn chán phèo , lạt thếch .Nè, đem so nào bơ ,đào, dâu  ở đây, có ngon ngọt bằng xoài, sầu riêng, măng cụt  các nơi không ?Tôi cãi ,nhưng mà nó bổ, mà lại không bị nóng , chị à.Chị bĩu môi , rồi kết luận rất bất ngờ : hèn chi tính tình người ở đây cũng dzậy .Tôi hơi tự ái ,bởi tôi chính là “người ở đây”.Một thời gian dài tôi không gặp chị ,vì không có điều kiện đến sinh hoạt ở tổ chức đó nữa .Thỉnh thoảng tôi bất chợt nghĩ đến chị, đến dáng vẻ tươm tất thanh lịch của chị, đến nụ cười giòn dã và lối dùng từ rất đặc biệt của chị .Rồi tình cờ chị tạt qua tôi ,không nhằm mục đích rủ tôi đi sinh hoạt lại, mà “rảnh thì ghé  thôi”, lời chị .Tôi rất xúc động. Cứ ngỡ chị đã quên tôi .Tôi gom góp chút quà tặng,chị vui vẻ nhận .Tôi hẹn một dịp sẽ đãi chị món phở , hàng quà mà tôi biết chị rất thích .Rồi tôi ân cần tiễn chị ra cổng .Nhìn những bước đi dò dẫm của chị giữa hoàng hôn miền núi đồi này, hai vai chị rụt lại trong chiếc áo bành tô dạ , một nỗi xót xa trào dâng trong tôi . Chị còn  sẽ phải chống chọi với cuộc sống này  bao lâu nữa ? Cái “dịp” mà tôi hẹn ấy,chị lại đến . Tôi đang có khách , từ bên bờ đại dương .Khách mang tặng đám cháu chắt đông đảo của mẹ tôi một gói kẹo sô-cô-la khá to, đặt ngay lên gian kệ trong bếp .Tôi dẫn khách đi thăm vườn , rồi nấu nướng đãi cả hai .Khách về trước,còn chị nấn ná đến xế chiều .Tối đến,tôi nhớ đến gói kẹo …Đêm hôm đó,tôi thao thức .Có nên tìm chị ?.Tôi thực sự không biết lúc này chị ở trọ chỗ nào ,vì chị luôn thay đổi chốn đi về của mình .Sáng sớm tôi ra phố mua thức ăn,không hiểu sao chân tôi lại đến được  trước khu nhà trọ của chị .Cửa sổ đóng kín, cửa lớn khép hờ, thò ra đôi dép “,  ăn nói” của chị . Có tiếng rên khe khẽ giữa đống chăn ù sụ trên  giường , cái đầu tóc bạc trắng .Bỗng hình nhân đó bật dậy, lao vào nhà vệ sinh phía đầu giường. Tôi vội vàng tìm muối đường pha cho chị cốc nước .Chị nằm thoi thóp trong chăn .Gian phòng trọ ẩm thấp ,tối tăm, buốt lạnh như ướp nước đá .Đồ đạc  xếp trên kệ , mấy chiếc áo dài chị thường mặc ra phố treo đu đưa cạnh cửa sổ .Góc nhà là bếp dầu hỏa ,vài chiếc soong nhỏ .Một gói trứng gà,hình như chị vừa mua về .Chân tôi đạp phải  mẩu giấy kêu loạc xoạc ,giấy gói kẹo .Chị dồn một đống dưới gầm giường .Chiếc túi ni lông to đựng kẹo trống không.Tôi chợt rùng mình .Một đêm,chị đã  ăn hết ngần ấy kẹo , ăn trừ cơm ,nên bây giờ chị bị đau bụng .Tôi trách : Già rồi,  ăn ngọt ít thôi .Chị im lặng ,có vẻ xấu hổ .Tôi phụ cô con gái chủ nhà trọ đưa chị ra trạm xá .Cô giúp chị viện phí ,vì chị chẳng còn đồng nào trong người .Chúng tôi cùng thở dài .Tội nghiệp chị quá .Mấy lần sau tôi tạt qua thăm,chị đều tránh mặt ,khiến tôi cũng ân hận . Lẽ ra hôm ấy,tôi không nên ghé chị .
 Một hôm tôi đi làm về , bác hàng xóm bảo : Có cái bà chờ cô lâu lắm ,mới đi đó .Bả gởi cô bị thanh long nè .Trời , để dành ăn cả tháng .Phải tội, sao tôi không thích ăn thứ trái lạt thếch này .

“Không thích trái cây lạt”. Chị ấy ! Tôi quày xe ra ngõ ,lòng vòng mấy con phố ,chẳng thấy chị đâu .Túi thanh long nằm chình ình  trên bàn, thứ quả tôi rất mê .Tiền đâu mà mua nhiều dữ vậy không biết !

Sunday, January 25, 2015

VƯƠNG DUY VÀ TRỊNH CÔNG SƠN

 Những tháng năm  xa quê , học ở trường sư phạm thành phố  , đến  một huyện nghèo vùng miền đông đất đỏ công tác , rồi lại quay về trường sư phạm tiếp tục dồi mài kinh sử   ,mỗi khi nhớ nhà  tôi thường bâng khuâng lật tìm đọc bài thơ này ,bài thơ Đường nhỏ bé với nhiều hình ảnh thật đẹp , đó là bài Điểu minh giản của nhà thơ Vương Duy .
               
  Nhân nhàn hoa quế lạc,    

Dạ tĩnh xuân sơn không.                      
Nguyệt xuất kinh sơn điểu,
Thời minh tại giản trung.
Tạm dịch 
Người nhàn hoa quế nhẹ rơi,
Đêm xuân lặng ngắt trái đồi vắng tanh.
Trăng lên, chim núi giật mình,
Tiếng kêu thủng thẳng đưa quanh khe đồi.
Thuở ấy tôi còn trẻ lắm, chưa hề hiểu hết những khía cạnh tinh tế của cõi lòng nhân sinh , nhưng những hình ảnh tràn đầy trong từng câu thơ, ý thơ , luôn hiện lên trong tôi thôn xưa yên bình nép mình dưới chân đồi, những ngày xuân nắng ấm tràn ngập tiếng chim hót, đêm trăng vắng lặng, nghe được cả tiếng gió rì rào ,tiêng hoa rơi rất khẽ.Tuổi hai mươi tôi đã là một thầy giáo , đã thấm thía chút đáng cay của danh lợi, nên cái nhân vật mà tác giả gọi là "người nhàn" dường như đã cho tôi một niềm vui nho nhỏ , có thể xem là sức mạnh nội tâm ,là nghị lực để sống và đi tới .Người ấy là cha mẹ, anh chị, bạn bè thân yêu nơi quê nhà , vùng cao nguỵên thơ mộng cách nơi tôi về chỉ hơn trăm cây số,mà ngày ấy sao vô cùng xa xôi.Trong điều kiện sách vở của thập niện  70-80 thế kỷ trước, tôi chỉ  biết lờ mờ rằng người thi sĩ mà tôi  hằng ngưỡng mộ là một chính khách tài giỏi rất tinh thông Phật học,có nhiều khả năng thiên phú về thơ,nhạc ,họa .Trong hồn tôi, bài thơ là một bức đẹp ,thật đẹp .
Tôi không biết nhà thơ Vương Duy viết "Điểu minh giản "  vào  giai đoạn nào trong cuộc đời ông, nhưng chắc hẳn lúc ông không ở tuổi có chút ngờ nghệch như tôi khi biết lần đầu được đọc nó  .Vì bây giờ, khi tôi chuẩn bị  được sống với  cảnh "  đường mây rộng thênh thênh cử bộ, nợ tang bồng trang trắng vỗ tay reo ", tôi mới thấm hết ý nghĩa của bài thơ này . Đó cũng là lúc bên tai tôi  vang lên những ca từ dìu dặt  trong một bà hát rất  nổi tiếng của Trịnh Công Sơn 
 Mỗi ngày tôi chọn ngồi thật yên

Nhìn rõ quê hương ngồi nghĩ lại mìn
h


Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống ?

Vì đất nước cần một trái tim
"Tôi chọn ngồi thật yên " là lúc " nhân nhàn ",lúc con tim an  bình nhất . Nhưng với Vương Duy , tâm phải nhàn đến mức nghe được cả tiếng những cành hoa quế bé li ti và rơi thật khẽ trong đêm vắng , hay là lúc "ngồi thật yên" mà nghe  rõ nhịp đập của trái tim ,hay nghe từng bước  của hơi thở mình  Lúc ấy ,tôi "nhìn rõ quê hương,ngồi nghĩ lại mình ", là thời điểm khối óc vô cùng tỉnh táo  và sáng suốt, sáng như ánh trăng đêm trên triền núi của thơ Vương Duy , sáng đến độ con chim rừng phải giật mình .Trịnh Công Sơn khi trải lòng mình trong lúc " ngồi thật yên " và "nghĩ lại mình" ,thì ông tìm ra đáp án cho con người từ  muôn thuở : Vì sao tôi sống ? Cũng là  lúc sơn điều cất lên  những tiếng kêu khe khẽ .Tất cả là nguyên tắc,là quá trình và kết quả của một phương pháp chữa bệnh,một lối sống tích cực  mà ngày nay nhiều người trăn trở đi tìm :Ngồi thiền .


 Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn sáng tác bài " Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui" vào năm 1980 ,lúc nhà thơ ở tuổi "Tứ Thập Nhi Bất Hoặc"

"Tứ thập nhi bất hoặc"  là khi người ta  có thể hiểu thấu mọi sự-lý trong thiên-hạ, phân biệt được việc phải hay trái cũng như hiểu được ai là người tốt hay xấu, phân biệt được những ai là người chân-chính yêu nước thương nòi  và biết được cái gì nên làm hay không. Không phải người nào ở cái tuổi 40 cũng được như vậy. Muốn đạt tới trình độ "nhi bất hoặc," con người phải được giáo-dục kỹ-lưỡng và tự mình cố công học-hỏi chuyên-cần ngay từ khi còn nhỏ. ( Vietsciences)
Có lẽ Vương Duy cũng thế .Haicon người, hai không gian, hai thời đại  khác nhau nhưng củng gặp nhau một điểm ;Luôn trăn trở về cuộc sống , cách sống .
Tôi bây giờ đang tuổi lục thập ,mới bắt đầu để cho "tâm  nhàn" và "trí sáng", muộn rồi đấy nhưng vẫn còn kịp






Friday, June 27, 2014

NỖI LO CỦA NGƯỜI TRỒNG HOA

Về những chậu hoa
Ông bà bác , tuổi ngoài 70 , nông dân
Tôi ,người cháu ,nam, trung niên ,nông dân
Cháu nội của ông bà bác ,nam , độ 12 tuổi
Hai sinh viên dỏm , 20 tuổi,nam, dáng thư sinh
Không gian : một ngôi nhà kiểu xưa, cũ kỹ .

noi lo trong hoa

Lời người trong cuộc :
Ông bà bác tôi có nhiều chậu hoa , cây cảnh quý, bày la liệt khắp sân trước,hiên sau .Chỉ để thư giãn ,chứ không hề nhằm mục đích kinh doanh ,nhưng đề phòng kẻ gian, ông bà vẫn cho rào quanh nhà bằng lưới B40 kín mít, ra vào một cổng duy nhất, lại thắp đèn sáng ngay cổng, còn có chú chó dữ .Thế mà rồi vẫn có chuyện.
Số là ngày nọ có một thanh niên ( xưng là sinh viên đang chuẩn bị tốt nghiệp ) gọi điện đến xin được tham quan vườn nhà .Anh ta khẩn thiết lắm , lại than thở rằng đã bị nhiều chủ vườn trong mấy làng hoa quanh vùng từ chối rồi .Rồi thêm lời bác bà, bác ông nhận lời .
Sáng hôm ấy, ,như đã hẹn,anh ta đến , cùng một người bạn , “để giúp quay phim” ) anh ta giải thích .

Màn 1 ( Hai thanh niên vừa gọi cổng thì con chó xồ ra sủa .Người cháu trai mở cổng,một gã vung chiếc túi xách hù dọa chó, còn gã kia thong thả dắt xe gắn máy vào .Gã đeo túi giành lấy ổ khóa từ tay người cháu )

Thanh niên đeo túi ( cầm ổ khóa, giục người cháu ) Em đi nhốt con chó lại giùm tụi anh .Chút nữa tụi anh còn quay phim .
Thanh niên dắt xe (mắng yêu,thân thiện )Mày nhỏ con mà sao dữ vậy mày !
Người cháu (Nắm lấy vòng nịt cổ con chó )Chừng 5 ph là nó quen mấy anh ngay mà !

noi lo

Màn 2 ( Ông bác tôi đưa khách đi loanh quanh khắp sân vườn Khách chỉ nghiêng đầu nghểnh cổ nhìn soi mói khắp nơi .)
Ông bác ( ngạc nhiên) Khỏi cần quay phim hả ?
Khách ( giải thích )Tụi con bữa nay chỉ ghé “thamquan”.Hôm sau xin bác cho một buổi phỏng vấn , lúc đó sẽ quay những cảnh cần thiết .
Khách kia ( bổ sung ) Vì tụi con phải về hệ thông lại các câu hỏi ghi được từ hôm nay .


Màn 3 (Khoảng 7 g tối, trời mưa tầm tã.Vẫn cảnh cũ : Hai thanh niên vừa gọi cổng thì con chó xồ ra sủa .Đứa cháu mở cổng,một gã vung chiếc túi xách hù dọa chó, còn gã kia thong thả dắt xe gắn máy vào .Gã đeo túi giành lấy ổ khóa từ tay người cháu)
 Thanh niên đeo túi ( cầm ổ khóa, giục người cháu ) Em đi nhốt con chó lại giùm tụi anh .Chút nữa tụi anh còn quay phim .(nói với theo )Nhốt nó vô phòng em đi,mưa gió vầy, tội nó (nhìn quanh,thấy hai vợ chồng ông bác và tôi đón TN cất xe, cùng vào nhà ,anh này vờ lúi húi rửa chân ở vòi nước ngay cổng, rồi nhanh tay cài lỏng lẻo ổ khóa vào một bên cánh cổng.Bất ngờ từ bên ngoài cổng,một hòn đá nhỏ từ đâu bay tới, đập vỡ chiếc bóng đèn đang chiếu sáng ngay cổng )
TN đi xe ( vào phòng khách cùng chủ , đề nghị )Mình ra hiên sau đi, tụi con sẽ quayphim ở đó .Chứ sân trước mưa to quá .
Chủ (hoan hỉ )Được, được .

Màn 4 : (Hiên sau. Đèn sáng choang .Bốn chủ nhà và hai khách mải mê quay phim , trò chuyện .Trong gian bếp nhìn từ hiên , đèn sáng .Bỗng , điện thoại trong túi áo tôi reo to )
Tôi ( móc điện thoại ) À, Ba nè.Con heo sắp đẻ hả ?Nói mẹ ba về ngay (quay sang ông bà bác )Thôi con về phụ bả một tay ( nhìn cháu )Con ra mở cổng cho chú nghe (kéo cháu ,cùng vào bếp,lên phòng khách )
khách (đang hỏi han, ghi chép bỗng vội rút điện th oại )Ê, tụi tao xong rồi nghe .
Khách kia (cũng vội vàng thu dọn đồ đoàn, vẻ mặt hơi thất thần )Thôi chắc tụi con cũng xin phép về .
Ông bà chủ (ngạc nhiên )Ơ, cũng về hả ?
Khách ( vội vàng )dạ dạ , xong rồi ..

ngoi nha

Màn 5:(Tôi và thằng cháu từ bếp bước lên phòng khách để ra sân .
Qua cửa sổ, hai chú cháu hoảng hốt khi thấy cổng tối đen, mà sân thì loang loáng ánh đèn pin, chứ không phải sầm chớp, rồi bóng hai người chạy lom khom, khiêng những vật gì nặng .Thôi rồi, có trộm .Cửa lớn thông xuống bếp cũng bị đóng sầm. Lưng áo tôi có người kéo mạnh ,tôi vừa quay lại thấy hai khuôn mặt đầy nanh ác của bọn xưng là sinh viên .Tụi nó muốn giành cửa lao ra ngoài sân !. Nhanh như cắt, tôi vùng lên, giúp thằng cháu mở của,rồi lao ra . Sau đó,tôi đóng cửa thật mạnh Có một gã bị tay,la oai oái , gã kia thì vác ghế phang rầm rầm .Chốt nằm trong ,nên hai chú cháu phải ra sức giữ chặt cửa .Ông bác cũng cài cứng cửa xuống bếp, còn bà đi thả chó .Bên ngoài, đồng bọn đã bỏ chạy. Con chó đến canh cửa ,tôi mới rảnh tay bấm điện thoại gọi CA. Chừng 5 ph sau là họ đến .Trong đêm, hai gã chở mấy chục chậu cảnh trên bốn chiếc rọ heo cũng bị bắt .Ở cổng, chúng vất lại một gói bã chó !Té ra bốn tên từ tỉnh khác khác đến, đang học nghề may và cắt tóc, đêm tranh thủ “làm ăn”.