Monday, November 3, 2025

PHẢI, GIÀ RỒI !

 Hoa Tre  có vẻ lo lắng khi hay tin Bà Giang sẽ đón Bà Bé sang “phụ việc” ít lâu. Lý do là đây:

- Chị ấy quen không  khí yên tĩnh, qua bên đó  khách khứa ..

 Bà Giang cắt ngang:

- Này,quán cà phê nhà tớ khác với quán bún cá của    cậu dưới An Giang, cũng không phải là vũ trường nhé. Khách   đa  số là  người  cao tuổi,họ đến  để gặp bạn,tâm tình. Cậu cứ  ghé một bữa mà coi.Nhiều khi  khách ngồi đầy,mà ở  trong phòng bên cứ ngỡ  quán vắng tanh.

 Rồi quay sang Bà Bé:

- Nhỏ này  về phố lớn mà vẫn mang phong cách   cũ (  hẳn không dám nói  phố ..nhỏ) Tức là không quen dùng ống hút, hộp xốp dựng  xôi bánh,không hề ăn quán, thì nào biết  không khí  quán cà phê ngày nay nó như thế nào .

 Rồi tớ  nhớ  hồi đi thăm  nhỏ này  dưới Bạc Liêu,bà Bé tả : vườn giờ  có khoảng ngay sân là nhà trọ, trông qua  sân nhà chị Bé. Tre lại lo,  chị vui mà chắc là..hơi  ồn ào .Ối, khách trọ  bây giờ không phải như  sinh viên ở khu ký túc xá  hồi trước của  các  bạn nhé.Tớ đã ghé khu  cư xá 135 Trần Hưng Đạo hồi Tre dẫn vào thăm bạn năm  82-83. Ba dãy,khu Sư phạm,khu Dược,khu Kinh tế, ban ngày cửa nẻo im lìm,nhưng tối về là  một khu phố … họp chợ. Đứa thì tắm giặt,đứa  nấu nướng, đứa  đàn hát,đứa dẫn bạn về,ôi thôi,vui như ngày hội. Còn bây giờ,mỗi hai đứa, có khi mỗi đứa một phòng,cửa đóng kín, học hành,  ăn ngủ hay giải trí, hay.. thì  có im lìm tận hưởng trong bốn bức vách.Cửa kính chúng nó còn   dán báo kín bưng để bên ngoài  không thể  nhòm ngó nữa là . Cậu cứ lên chỗ nhà bà này là hiểu ..

 Thấy bà chị găng lên,cô em     cười làm lành :

- Thì em thấy..thôi chị Bé cứ qua bên ấy cho vui.

 Bà  Bé thấy bỗng dưng vì mình mà gây bất hoà giữa ba người,bèn  bảo   cô em  út :

- Ở  lâu hay không tuỳ tớ.Tớ  dù thế nào vẫn  tự  quyết được.

 Ngôi nhà  nhỏ xinh xắn,có lẽ khi   cất  bà chủ chỉ  nhằm mục đích  “ sống một mình “ nên   có căn gác đặt bàn thờ gia tiên và  chỗ ngủ của mình, còn  nhà dưới mỗi  bếp và phía trước là phòng khác.  Phòng này  lại ngăn hai,làm chốn riêng tư cho ông bố dượng.Ông đã mất,  Bà Bé  sẽ   nghỉ ngơi ở đây. Phòng khá sáng sủa,vì  có cả khung kính lớn của phòng khách nhường cho ,lối ra vào đi thẳng xuống bếp. Ông Bọ sáng sáng  rời giường là bước ngay đến   chỗ đặt  lò ga,bật lửa đun nước sôi, rồi ông ra  quán sắp xếp  ly tách, và  đón những   khách hàng đầu tiên. Hẳn công việc của bà Bé bây giờ cũng vậy.

 Nhưng đêm đầu,bà này không hề chợp mắt.Ở nhà thì quen đánh giấc từ đầu canh  ..một ( khoảng từ  bảy đến chín  giờ tối ), qua đây thì mười giờ khách mới  kéo về hết, chủ đi ngủ  phải  nửa giờ  sau đó. Vừa đặt lưng nằm ấm chỗ,ở nhà có  đun  một cái   bọc cao su nước  nóng, qua đây sợ phiền nên miễn,vì vậy mà khi  trùm chăn lên người nghe như bị dội nước lạnh. Ngày nhỏ cứ rủ Hoa Tre  xuống  học,để khi  mình phải thức  khuya, đến   khi   buồn  ngủ ngáp chảy nước mắt  nước mũi,  chui vào chăn,thân nhiệt của đứa   bé đi ngủ trước toả  ra  rất ấm,không thua gì  lò than hồng . Cứ đặt  người xuống là lịm đi . Nhưng  bây giờ ..  mới  thiu thiu  thì  nghe râm ran ngứa, từ lưng, qua mặt,xuống chân. Thoạt đầu ngỡ  chăn mền mới  phơi phóng ,loại chăn len lông dày đâm vào  người nên   ran rát, nhưng sau đó thì ..càng gãi càng ngứa.  Nhớ  cảm giác đầu tiên bị rệp cắn cũng thế,bà già rùng mình sợ hãi.Hồi đó có lần đi  trồng sắn với bọn học trò, gặp mưa bị sốt cao,qua trạm  xá xã người ta lắc đầu,thế là xe lôi kéo lên bệnh viện Huyện. Những năm  1977-78,  nơi đây trước đó   vốn là  khu  gia binh  của vợ  con  binh lính sư đoàn mười  tám bộ binh,  những căn phòng   ngang  độ  bốn mét, dài hai chục chạy  sâu ra sau,có  một toa lét bẩn không thể tưởng  tượng, bốc mùi nồng nặc,  và    hai chục  chiếc  giường cá nhân đặt song  song, hai cửa sổ  trước sau,hai cửa  lớn . Phòng cán bộ nên nam  nữ trẻ  già cứ ai  đến trước thì  nằm giường gần cửa trước,xa khu  vệ sinh, còn ai đến sau thì… Một ngọn đèn điện leo lét không đủ soi sáng cho cả gian  phòng dài và hẹp. Bà này  được đưa đến nằm  khoảng giữa,    về  đêm đã  dứt sốt  nhưng người lả  ra,miệng  đắng chát, thở bằng miệng vì  mùi  “nhà sau” càng về khuya càng mạnh. Nhưng  khốn khổ nhất là  ngứa. Ngứa như hôm nay vậy,có lẽ hơn. Hồi đó  đi viện thiếu chăn,mỗi chiếc  mền dù mang từ Dalat  xuống,mà  kẻ sốt rét ớn lạnh thì đắp cả núi chăn dù mỏng tanh ấy  chả thấm vào đâu,cho nên  khi  đưa đi,các chị em chung khu tập thể còn gói cho  cô giáo trẻ kia một cuộn vải, đó là    xấp vải  “ chế độ “     cấp theo tem phiếu để may  quần tây, nhưng màu xanh lá  bộ độ nên đang có dự tính lên huyện  nhuộm đen cho “ dễ mặc”-nhờ  xấp ấy mà trải ra chiếu,  qua được cơn ngứa. Nhưng cứ chập chờn . Sáng  hôm sau có  bạn dưới  trường lên,họ cũng phải đón một  chuyến xe lôi hiếm hoi, năm cây số,   nhờ vả đồng  nghiệp “ coi lớp “ thay, để mang cháo  cho  bệnh nhân. Hai  người tháo hết nan giường, đem ra  hiên,  ngay chỗ giếng nước,  rồi  cô bạn  xắn quần xắn áo , chạy đi mượn nào  bàn chải,xà phòng, giẻ lau,  dội nước ầm ầm,đuổi rệp đi. Ban đầu,các chú  bộ đội chung phòng, những  người đi chống phun rô bị thương về điều trị trước  đó có  chút kinh  nghiệm, bảo hãy “ dộng mạnh” chiếc nan  giường,tức là hai người cầm  bốn đầu nan, nện xuống sàn,như kiểu tù nhân “  dỗ gông” để rệp bò ra,rồi phơi nắng, vì bọn này  nghe nóng người sẽ bò ra  ngoài, bước thứ ba mới  lau rửa . Xế trưa,khi người  bạn phải về lại trường thì  cô  giáo trẻ đòi ..về theo. Sợ rệp đến vã mồ hôi. Nhưng bác sĩ nào cho, đành chịu trận  mấy đêm,có hôm nằm khóc rưng rức,  sáng  ra   người nhìn cảm thông,  mấy bác già thì đùa:

- Trạm xá này nằm dưới hòn Ba chồng,nước lắp xắp ( từ ngõ đi vào đây phải rón rén bước trên những tảng đá,nếu không chân cẳng  không khác   lội ruộng sình về ) mà đêm qua  sắp ..lụt to .

  Cô giáo cười thèn thẹn. Bị ngứa và mệt thì khóc cho đỡ,chứ biết  làm sao.

 Bây giờ cũng ngứa như vậy, cơn ngứa kinh hoàng của   gần năm mươi năm trước.

 Nhưng bây  giờ  mình có quyền tự quyết mà. Vả lại  nước mắt  đã chảy nhiều rồi, có khóc thì về nhà mình trùm chăn mà rên rỉ,  bà này nói ngay lý do với hai  vợ chồng chủ nhà . Bà chủ à lên một tiếng rồi vỗ vỗ trán :

- Phải rồi.Vì  không ai ở,nên đem đồ đoàn hàng hoá bỏ   vô đó, rồi rận rệp nó đánh hơi..

 Vừa khi  ấy điện thoại reo  chuông từng hồi. Chỉ các shipper  gọi giao hàng,nhưng lâu nay chưa mua thêm món gì. À, một cô trên quầy Tín dụng . Bà có tiền lãi ạ. Bà nhớ cầm sổ lên nhé, chiều là hết hạn.  Sổ thì tên mình mà không phải của mình .  Nhận về  rồi đi tìm  người chủ mới để  bàn giao. Bỗng dưng mà  thấy rã rời, nhưng lý do quay về mới thật rõ ràng . Bà Giang   không thể chở  hộ vì bà này  còn bận ra cửa hàng, công việc mưu sinh của  người ta, ai cũng bận.Ban  sáng  ngồi coi ké tivi mà thấy xót xa cho cảnh lụt lội ở ngoài trung. Khu bệnh viện này mình đã điều trị   cả năm trời,con đường ngày ngày đi về hai bữa, khu chợ này có những sạp rau cá rất rẻ,bánh mì  bún phở ở đây dưới mười ngàn vẫn có thể mua được,chứ về xứ du lịch đắt đỏ này,bao nhiêu người kêu ca, vùng đất  khó sống…Mình vẫn có ý định  sau khi  khoẻ thì tìm một  nhà bảo trợ xã hội nào đó ở đây  để  nương thân, vì hồi  đó cái sổ nhà  đã do hai chị đứng tên rồi,mà họ chả biết mình là ai.. Cầu trời làm sao dông  bão qua đi, trời lại sáng,  người dân xứ sở  của cây xanh bóng mát, của thi ca  ,hát xướng, của cổ kính  huy hoàng , của trầm mặc suy tưởng  rồi sẽ  trở về với cuộc sống ban đầu . Mới định ra tái khám  thì .. làm sao đây..!

 Bà Bé về lại nhà, lần tìm mở internet  để tính  email cho bác sĩ, xem chuyện tái khám thế nào,nhưng đường   truyền rõ ràng bị cắt.Ôi sao vậy ,tiền đóng đến cuối  năm mà !Giờ  một là đi nhận lãi, rồi về  thông báo,hai là .. Cứ báo trước, rồi  mình  xong việc một thì việc hai  người ta mới kịp thu xếp để đến. Nhưng VNPT thật khẩn trương.Một nhân viên gầy gầy,tuổi ngoài tứ tuần,  nét mặt cởi mở,liến thoắng  và bật cười khi bà giáo già ra vẻ ..ta đây:

-Ối , làm sao mà bà tự nối được. Bà ơi, dây này chúng nó khác với dây điện thông thường . Này, phải có cái máy. Bà phải đăng ký,mua  nó với giá .. năm trăm triệu..

- Chú cứ  tha đi  gió bụi như vậy có  sợ mất không ?

 Từ hồi nào tới giờ  bà giáo mới thấy mình hài hước .

- Có giấy bảo hộ nó,ai sờ vào rồi cũng phải đi tìm chủ nó.

 Khi chú nhân viên tìm  ra mối bị  đứt,thì  người đàn ông miệng nói tay làm kêu lên :

- Ối giời ơi,  sao đang không lại “thịt “ của  người ta như thế này !

Bà chủ nhà bật cười .  Một khách trọ, công việc là gác giang cho  khu khách sạn lớn ngoài phố trọn đêm, nên ngày anh ta rỗi lắm,  nêu lý do:

- Hôm trước có mấy anh đến nối mạng mới cho  khách, rồi  dọn bớt mớ dây cũ.

 Nhà trọ trước mặt nhà Bà Bé có nhiều đường dây nối mạng của khách đã dọn đi, nó rối bung như mạng nhện,  đi qua mái nhà, qua  giàn  đậu  nhà bà  giáo già,  khi mưa gió thì sà xuống đất,trông vô cùng bừa bộn. Bà giáo lưu lại  số máy và tên  của  chú nhân viên nhiệt tình .Họ cũng  kịp có một chút thông tin, bà này     trụ trì nhà ,  đang chữa  bệnh, ông chú thì  thua bà gần  hai  giáp, vợ làm bên bưu điện, con  gái lớn đã  hai nhăm, tốt  nghiệp đại học, ra đi làm  ổn định, con trai thì vừa vào,nên bây giờ  họ là vợ chồng son. Chú có bà mẹ già nay đã  ngoài chín mươi, còn minh mẫn lắm, đang sống với ông anh cả đã  bảy mươi hơn.Ối so với  mẹ con thì bà còn trẻ chán . Nói chuyện cũng “  đắc nhân tâm “ đấy chứ .  Ông chú nhăm nhe một thứ cây gì đó trong  khoảng sân hẹp của bà ,chỉ là nào hẹ,nào sả, nào bù ngót,nào ngải cứu,ông bảo:

- Con sẽ ghé một chỗ xin cái cây họ hứa cho,chứ vườn bà toàn những cây con không thích. Cây cảnh về chăm chút, ngắm nghía mới thú .

 Bà chủ có vẻ phật lòng :

-Tui có mấy cây doi vừa đâm đọt, trồng từ hồi  nào, à sau dịch, để mong cho khoẻ,nay nó  ra đọt thấy vui ,mua mỗi cây giống  hết cả trăm  ấy chứ .

- Vâng, đất này trồng doi được,người ở đây gọi là mận đó. Bà chịu khó chăm là nó tốt thôi.

 Cây ra đọt khi nào, bà giáo già không để ý, vì  cứ triền miên đi viện. Hai bà Giang Thanh  ghé chơi mới   khen ầm lên đấy chứ . Hy   vọng qua mùa nắng, bà sẽ dọn cỏ và  bón phân tro cho nó. Cây khoẻ thì  người cũng vui.

 Chú nhân viên  đường dây internet  cho bà già quá giang lên văn phòng quĩ Tín dụng, vì chú có một khách hàng gần  đó. Ban sáng  mình quyết  định nối mạng trước thế mà hay, bây giờ đỡ phải cuốc bộ,dù chỉ vài trăm mét. Cả đêm  chống rệp nên giờ  người cứ lả ra  như bị đói,  nhưng đó là do thiếu ngủ.Thôi mai  sẽ bù,rồi mọi thứ  sắp xếp lại.

 Ba mươi triệu, gửi mười hai tháng, được lãi là  một triệu năm trăm sáu mươi bốn nghìn . Sổ thì mình  giữ mà không nhớ,chứ  hôm nào  có  người đã nhắc trước,  dặn cứ gửi tiếp  một năm. Lãi chỉ  4.7, nhưng  là “ khách quen “ do đứa cháu làm ở đây đăng ký cho, được tăng thêm O.3 .  Vị kia  rất thông thạo,bởi dần dà tất cả  sẽ thuộc về quyền “coi ngó” của bà . Bây  giờ sẽ  nhắn tin cho bác  già hôm nào gặp ở cửa hàng  điện máy  ngoài phố,hay là  tìm cách đưa sang ? Nếu đưa thì chỉ có cách nhờ  các bà Giang Thanh, nhà bà thứ hai ở gần đó .

 Bà giáo thất thểu  đi  về nhà , muốn mua một túm trái cây  nhai cho đỡ  đắng miệng,  vì đêm qua  vừa mất  ngủ lại ho rất  nhiều, ho đàm nữa . Mua táo Phan Rang cho rẻ.  Đứng cạnh là  một ông già  đang thu tiền hàng, cái áo khoác bảo hộ cho biết ông này   hẳn là  shipper cho một  quầy  tạp hoá nào đó trong xóm,nom quen quen…

- À, chuối này chín cây đây,  nom cuống tươi này. Có bữa mua phải  nải họ dấm bằng thứ gì, về lại bỏ ..

 - Chú ơi, giờ mà  nhúng  vô thuốc diệt cỏ cho mau chín, không ai dám làm đâu, công an họ phạt khiếp lắm. Có thể là  dấm  các -bua,nhưng chuối  chặt non nên nó không  ngọt.

 Bà giáo lui cui chọn táo  ,còn ông shipper già  dường như đứng lại chờ ai.Bà này  cầm một bịch nhét vào túi thì có tiếng  nói :

- Còn đi đâu nữa không, có rảnh ghé coi quán cho tui một hồi đi.!

 Trời,ông bạn  học của   sáu chục năm trước. Ông này có một  quầy tạp hoá, bán một mình vì goá bụa, mà hai cô con gái đều ở xa  tít mù khơi, tận Bỉ . Ông có “ đâm qua “ rồi “ bò về” (ngôn ngữ của ông)  vì  buồn quá .Chúng nó đi làm đi học, mình thì không biết tiếng  người ta. Thì ông ra các  tiệm bán đồ ăn, người  Việt   nhiều lắm . Nhưng chả  nhẽ  suốt ngày ở đó à .. Ở đây có cái quầy  bán bánh  kẹo   gạo mắm qua ngày, khách không thiếu nên  chả biết  buồn là gì .

- Chớ mọi khi ông thuê  cái đứa nào đó  mà  ..?

- Ơ thuê nó chở  hàng đi giao, chứ đứng coi vẫn là mình.Còn mấy món ở nhà, mà phải đóng cửa tự giao, thằng  kia  nghe ngoài quê  lụt nên về hai bữa rồi.

- Nhà chú ấy ở đâu?

- Ngoài phá Tam Giang. Cũng vì lụt lội mà vô đây, nhưng bà con còn ngoài  đó nhiều lắm .



 Lại là chuyện lụt lũ,nước nôi. Chú kia về thăm nhà, ông này như thiếu đi  đôi chân, cánh tay  trợ lực,  dù kẻ giúp cũng làm theo giờ, anh ta  chỉ tranh thủ  buổi trưa,ngoài giờ ra  vườn, thì chạy đi giao hàng kiếm thêm tiền “ uống cà phê”, không phải ngửa tay xin vợ .

 Bà già bị “ chít ót” tức là  vô phương chối từ, cầm túm táo nhét vào chiếc ba lô đeo vai, rồi lẳng lặng  trèo lên yên sau. Đôi bận vẫn bị “ bắt cóc “ như thế, vì  chỗ bạn bè hàng xóm . Lão này hồi học ở trường làng là trưởng lớp, vì anh chàng học giỏi ,nhanh nhẹn,  lắm mưu lắm kế. Bà lão ngày ấy lại khốn  khổ vì gã  ta  không hiểu sao cứ  nhè con bé kia mà trêu. À, vì nó làm tàng. Nó có bà chị giỏi may vá ,nên đi học có những bộ đồ cô tông bông hoa  bướm lá thẳng tinh,  xách toòng teng bình mực đầy, chứ bọn nó phải dành nhau  hũ mực nhà trường pha cho,  nhét  sẵn ở đầu bàn có  hộc dài , cho nên hồi ấy bàn nào trước mặt lũ học trò cũng có   đục  bốn năm  lỗ tròn, bên trong là một  hũ  sứ  như chiếc ly nhỏ, có nắp, có lỗ  vừa đun vào một cây ngòi viết,gọi là “ cô đê” .Nó lại có tiền mua nào  hạt dưa, bánh tráng, cà rem, chứ ông này nhà nhiều  em, dù nhà đã có nhiều anh chị,   bây giờ thống kê lại thấy  sợ,nào là Hoe, Hồng, Thái, Lan,Lâm,  Đồng , Mai,  Xuân, Tân, Thu, Minh..Hai đứa sau  chưa kịp làm khai sinh, gọi là Bé, Tí…,  đi học về   là nách em  cho mẹ rảnh tay, cầm theo cái quần  thủng đít  liền áo , quần ống  rộng, , còn áo là  một chiếc  tạp dề có  cài khuy sau lưng, để  giữ ấm ngực và  nếu đứa bé tè dầm thì quần không bị ướt,   lưng quần ông anh  lận   một  cọng của chiếc  kẹp ba lá ăn cắp của chị  gái,(thứ kẹp có ba phần,hai phần chính  hình chữ  V  để  giữ tóc trước và sau, còn chiếc  lưỡi ở   giữa,   cỡ như  ngón tay út, dẹp, giữ tóc không bị bung tuột )có khi  kẹp hư thì chị vất, bèn trưng dụng để như một lưỡi dao an toàn, đi qua vườn nhà ai có  cà rốt thì rình moi, rồi dùng  chiếc lưỡi dao ấy nạo đất, lau sạch, cho em gặm, để anh chơi  ù, chơi đá cầu với bạn,hoặc cũng lưỡi ấy  để  gọt vỏ trái đào xanh còn lông, gọt vỏ trái mận chua vỏ cứng, hay moi  bớt hạt ổi xanh, có khi còn tẻ được vỏ  mía nữa . Bà già kia  có tiền mua truyện tranh, mua sách cổ tích, dù giá chỉ một đồng. Mà chỉ cho  tụi con gái mượn coi  thôi. Ghét nhất là khi  các anh chị sinh viên trường đại học đến bán báo Trẻ Việt, thì thầy giáo giao cho bà này thu tiền . Ông  chủ cửa hàng cứ mua  coi đã đời, mới trả tiền, mà trả hôm nay, mai lại đòi,nếu không đưa thì cùng cả  nhóm xúm lại  giật  bình mực của  bà  này cho vây ra     quần ( chứ áo len  cô nàng này diện dày lắm, màu sậm nên có dính thì cũng không  ăn thua,áo này che kín áo vải bên trong )có khi còn xé mũ. Bà kia kinh hoàng,phải kêu cứu ông bố. Nhưng ông bố lại cho chúng nó tiền !

 Bà già dạo này mắt mũi kém, hàng thì mỗi ngày mẫu mã một mới, biết giá cả làm sao. Ông chủ quày quả  tới lui chất nào gạo ,nào  dầu ăn, nào bún, nào sữa  nguyên thùng lên xe, miệng  gào vì biết bà kia chớm  điếc. Mấy chị em  nhà bà này, trừ bà chị cả ở Cầu  Đất hiền lành,nói năng nhỏ nhẹ, ngoài  ra   dường như ai cũng có  vô -luym rất to. Lý do là  có bà thì từng sống với  ông bố bị tâm thần nặng,  và thế là lảng tai,nói việc bình thường vẫn phải quát. Bà kia thì ông chồng  điếc thật sự,một bên tai, cộng với hai bên bà là hai đứa con bị chứng  ..hơi khác người, cứ thường xuyên phải   to giọng, có nhiều khi gào thét,nên  nói nhỏ cứ lo đối phương nghe không lọt:

- Tui  có ghi từng món lên tờ giấy đó. Bà cứ coi đó..

- Nhưng mắt mũi tui độ này cũng kèm nhèm..

  Ông kia  đứng ngẩn  người giây lát rồi bảo :

- Bà nhớ bán cho ai, cái  gì,thì ghi  vô sổ,rồi họ đưa bao nhiêu,ghi cho tôi. Bà ghi là họ không dám  ăn bớt,  có  bớt thì tôi về tôi đi đòi.

 Quán của ông trưởng lớp trông em giỏi ngày nào   luôn có giá mềm hơn mọi quán, bây giờ ấp nghèo ngày xưa lột xác dần, chợ đã về đầu ngõ ,mua hàng mà ỏng ẹo thì chủ lại tìm cách đưa đến tận nhà mới  thu tiền mà  không hề tính thêm chi phí, rồi tết thì tặng thêm món nọ, món kia ..

 Ông chủ  tiệm đi về chuyến đầu,thảy ra một túi vừa rau củ,  vừa có  mấy món như thể để nấu canh chua,lại nói như giao việc rồi lại  hối hả chất hàng lên xe,  cuống quýt đạp đi :

- Bà  tranh thủ bắc cho tui hột cơm, nấu miếng canh chua. Biết bà yếu thận nên tôi  mua thơm ,không lấy cà chua.. Trong tủ lạnh hình như có mấy trái đậu bắp ..

- Nè thôi nghe cha, tui còn về,bộ coi quán rồi  làm đầu bếp  cho cha luôn hả tía ?

- Thì bà thêm vô nhúm gạo,nấu   ăn cho vui.Giờ về,bà cũng đi chợ, rồi  nấu, ăn một mình có vui bằng hai không ?

- Ối,tui ăn một mình một cõi quen rồi.

Ông chủ như không buồn nghe, lại phóng xe đi, lại về  và  chở thêm chuyến  nữa .

- Mai bà qua  giúp tui bữa nữa nghe,tui đi xuống… Đơn Dương ăn cưới , sáng đi sớm,chiều mới về, vì tui  làm chủ hôn !

 Bà  kia chống nạnh gào lên :

-Tôi rinh cả quán nhà ông tui bán, rồi tui…  đi xứ  khác ở !

- Có giỏi thì bà cứ rinh !

 Bà già  chạy ra chạy vô, vì cứ chốc chốc lại có  người đến  hỏi mua món này,món kia.

- Chú Đồng đâu mà  bà ..ở đây ?

- Tao coi  giùm để ông nớ đi giao hàng .

 Ánh mắt  người phụ nữ kia hơi là lạ. Bà này vốn nhạy cảm :

- Chỗ hàng xóm láng giềng, ông nớ nhờ, tao thì rảnh, mày đừng có mà ..Nè, tao bán không biết giá mới, ghi vô đây, mày trả thiếu mai mốt ông Đồng bắt tao đi đòi đó .

 Bà phải lên mặt  để con nớ không nói bóng nói gió thêm. Mồm miệng đàn bà mà !

- Thiếu sao được,  quán bà Sáu cũng bán giá này mà .

 Lại  vài  người khác :

- Ủa, bác Đồng đi  đâu bà ? À,  đi giao hàng, con thấy  đạp xe qua  lối nhà con..

- Thì tao coi  giùm thôi.Mai …

 Bà bỏ lửng. Mắc chi  mà phải kể lể, để họ  lời ra lời vào. Hàng xóm giúp nhau  là việc bình thường . Bữa trước  bà này đi bệnh viện, gặp ông  chủ  tiệm ở đó. Ông  sáng trờ mới phóng xe lên, xếp hàng là lấy số,còn  bà thì lỡ  “ see  you   again “với một bà vừa  quen vài bận ở tiệm thuốc tây, nhà đâu trên đồi, lóc cóc  cuốc bộ  từ  lúc gà vừa gáy sáng cho đỡ mấy chục tiền xe thồ. Ông kêu lên như kẻ có lỗi:

- Tui biết vậy tui ghé cho bà đi nhờ .

 Rồi ông  móc túi kéo chiếc điện thoại ra

- Đọc số của bà  đi, đợt sau tái khám tui    kêu đó nhe !

 Đó, ổng cũng tốt như vậy, chỗ làng xóm bạn bè với nhau,có gì mà ngại, già rồi !

 Phải già rồi,cho nhau niềm vui,  can cớ gì tra tấn,hành hạ nhau để kẻ kia đang bệnh hoạn,mà mình thấy vui, mới vui .?

                                      BÀ BÉ  

                                   ( hàng  xóm gõ hộ 

No comments:

Post a Comment