Thursday, February 12, 2026

NHỮNG MÙA XUÂN .

         Mấy  năm  sau ,( khi  bọn  tôi   về   Đồng Nai  dạy  học,  trừ  một  vài  cán bộ ở  Phòng Giáo  dục  tuổi trung niên,      mỗi tôi là    người  gốc  Bắc   lặn lội vào đây ,chọn   nơi  này  làm   quê    hương)  mấy khoá       đào tạo giáo viên cấp Hai của trường  cao  đẳng  sư  phạm  Đồng Nai      mới  kịp  bổ sung   những thầy cô giáo  trẻ măng,mới toanh,  đa   số  gốc  vùng  Thanh   Nghệ Tĩnh      thậm  chí có    thầy  hiệu trưởng  trong huyện Tân Phú  hồi ấy,  môt   bận  về  Huyện họp, đùa   :  có  bữa  sáng mở mắt, tôi  ngỡ  mình  đang ở  ..Nghệ An !  Tôi  dông dài  một  tí  vì khi có  các  bạn đồng  hương, mỗi  bận hè   về quê tôi không   thấy lạc lõng  trên chuyến tàu  xuyên Việt,  và nhất  là Tết có phải     xa  quê  vẫn  ấm lòng, vì  có    nhiều  người  bên cạnh mang tâm trạng  "bâng khuâng chiều ba mươi,  tóc em xanh màu trời " 

 Tôi  nhớ   cái tết thứ hai  của  nghề  gõ đầu trẻ,  ( tết  đầu tiên  bố tôi cho  người đón tôi  ra  Bắc )  tôi  nôn nao được về cùng  bố, bởi cách đó mấy tuần,  ông  gửi thư bảo đang  công tác dưới miền Tây,   độ chừng      khi tôi vừa được  nghỉ thì ông  sẽ  chờ tôi  ở  nhà chú Toàn ( hồi đó  gia đình chú thím đang còn ở  Thành phố Hồ Chí Minh, chú thì  đang đi học cải tạo  ngoài miền Trung ), nhưng sau đó ,ông  đánh điện tín,  rằng đang nằm viện  vì bị tai nạn ở chân trong một  buổi  lội  ruộng. Cô bạn ở trường  Phú  Quảng  gần đó   bèn  bảo :  Vậy thì  về  nhà tớ ăn tết. Ừ phải .    Khi  nhận   được   điện của bố, tôi nhủ thầm, thôi đành ăn tết ở nhà chú thím  Tôi đã  hai lần đón  năm mới ở   đây.    Thế là tôi lại chạy ra  Bưu điện  Huyện,  điện   tín về rằng tôi lên Dalat với bạn.   Đấy là lần đầu tiên tôi  được đặt chân lên miền cao nguyên  thơ  mộng này ,  lần  đầu   được  chiêm  ngưỡng  khung trời mơ ước   vốn   đầy màu sắc thần tiên của   người bạn thân thiết.   Cô gái này   xa nhà,  mọi  niềm thương nỗi  nhớ đều  gửi  về  nơi này,một  ngôi nhà   nhỏ  bên chân đồi, trông ra   khu thung lũng rau xanh  ngan ngát,  có  những  người thân yêu  ở đây , vẫn luôn trông ngóng kẻ đi  xa  trở về.

Hôì   âý xe   đổ  khách  xuống ngay  bến  ở đầu con  đường  Nguyễn  Văn Trỗi,mà   trong  ký ức  mọi  người,là  đường Hàm  Nghi,nơi  người  bạn tôi thời nữ sinh áo trắng  lui tới  nhiều nhất, vì  cô nàng tâm sự, có hiệu sách Khải Minh, bán  đủ  những loại sách   cần   thiết,có hiệu áo dài Chí Công,may đồng phục  aó dài  rất  đẹp,mà giá phải chăng, có  chè  Tuổi  Ngọc,  ôi thôi cái tên cũng đã  thấy  ngọt ngào,  tươi  trẻ,  và với  cô  bạn này,là  đong đầy kỷ niệm một tết    tuổi   lớp  Tám, đi mua viết máy, rồi   bỗng dưng  bị rượt đuổi,  và  sáng mồng một tết  mà co  giò co cẳng chạy khắp  ngọn đồi  của  Lữ Quán Thanh niên,nay   là   đường Võ thị Sáu,    thế   mà   năm ấy hình như   nàng này cùng với  Hoa Tre,    không   hề  bị  dí tận  ót , vì   dù  những chuyện   đều  ngoài ý  muốn, như  bao  nhiêu  người từng bảo !

  Đập vào mắt tôi là   những  ngôi nhà bé xíu nằm chênh vênh trên ngọn đồi,  lúc bấy  giờ trời đã     về chiều, phố xá  lên đèn,   phố núi  như những chiếc lồng chim xinh xắn.  Chuyến xe  lam  cuối ngày đưa chúng tôi  vòng qua đường Phan Bội Châu, qua  Võ Tánh,nay là Bùi Thị Xuân,rồi mới  vòng lên Phù Đổng Thiên Vương   để thả chúng tôi  đầu con dốc Trần Khánh Dư. Dù  ngồi chen chúc, nhưng tôi may mắn   là vị khách thứ  mười (  chiếc xe có hai băng, mỗi bên  đủ nhét  năm vị ) nên  có thể ngang ngửa nhìn ra  ngoài .  Con phố Phan Bội Châu lượn qua chân dãy phố lồng chim, bên kia là chợ Dalat  dưới một thung lũng rộng,  hai dãy nhà thâm thấp chen chúc, lòng đường  hẹp,  vì  bên là đòi,bên là thung lũng,  nhưng không khí  tết  thật đặc biệt, có mùi  khói thơm    dìu dịu của củi khô, của lá cây  thay cho mùi rác ,mùi  khét lẹt của  khói xe  mỗi bận bọn tôi về lại thành phố lớn.  Hai bên phố,     san sát  mỗi bên một dãy  nồi  lớn  như cái thùng phuy cắt  ngang, đặt lên trên  những  hòn gạch chắc chắn,  hơi nước  bốc lên ngùn ngụt, và hẳn nhiên,   những thanh củi cháy rừng rực dưới   đáy thùng phuy. Lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh dân phố     nấu bánh ăn tết. Qua    một khúc quẹo , tôi bắt  gặp  hai thanh niên,    áo len xắn cao tay,  quần  cộc, chân đi dép, đang  gồng  người  giúp nhau kéo từng  đòn bánh tét  căng phù to, mọng nước,  ra  khỏi một "thùng phuy ". Họ cẩn thận  dựng bánh vào mấy chiếc  sô sắt,  rồi  mỗi  người một bên khênh chiếc thùng nấu  đi  đổ  ven cống, một dòng nước đen đặc,rồi họ lại cho    nồi lên bếp,lúi húi xếp từng đòn bánh dài vào, rồi đổ nước và đun củi tiếp, lửa bây giờ cháy  rất to. Đó là kiểu " thay nước ",  cũng có nghĩa là   ra sức đun  độ ..chục giờ nữa, thì  bánh    sẽ   chín tới. Hôm nay mới  26 chạp,mà  bánh   sẽ treo đầy các   vách bếp cho thoáng gió,  hẳn nhiên là bữa cơm ngày mai sẽ có món bánh ngon lành cành đào này ! Tôi khều cô bạn để  cả hai cùng nhìn và đếm, tất cả  là  ..ba mươi bảy  lò nấu bánh. Hẳn có nhiều hộ chung một thùng, vì mỗi thùng  chứa đến vài chục cân nếp, lá , đậu thịt.  Cô bạn bỗng   bồi hồi,ở nhà tớ, chắc mai   mổ heo,rồi mới gói bánh .   Xa  quê mấy tháng, từ hè nay mới hội ngộ,mà sao thấy như đã  lâu lắm .  Đám cưới  người chị  thứ   diễn ra  hồi đầu thu,nhưng cô này không thể  về, ông bố   gửi thư an ủi, thôi bữa nào tết  về,mẹ  sẽ   dành   riêng cho con   vài cân thịt nạc, làm chà bông đem  xuống trường ăn dần. Hai từ "xuống trường "  nghe  vừa thấy thương vừa thấy tội. Vì hễ mỗi lần nhắc, hai ông bà  già làm sao không nhớ  đến đứa con  xa . Một  con  heo  chừng  vài chục cân,chia cho   hai nhà,    nhưng mấy hôm ấy, hình như  đi đâu  loanh quanh bếp,sân  sau , nhà ngang, cả nhà  trên, nơi  treo nhờ những đòn bánh tét,bọn tôi vẫn  hít hà thấy mùi mỡ ,mùi thịt  nạc, mùi lòng , mùi thủ. Người mẹ   chỉ huy hai đứa tôi,  vì nhà chỉ có cậu em  út  đang là cán bộ  nông  nghiệp,chiều hai chín tết mới vác ba lô về, làm món thịt ngâm, làm chả thủ, những thứ có thể  để lâu,   cả món chà  bông ưu tiên cho   cô con gái đi xa.  Nước mắm   đun với  đường, để   nguội,   rót vào  các   bình thuỷ tinh   tám lít,mười lít,  sau khi đã xếp vào đây từng thớ thịt  đùi luộc vừa chín tới,được  cuộn chặt bằng những sợi lạt. Bình đậy kín, gọi là  các "thẩu thịt ngâm" được cất kỹ  nơi mát, dành ăn dần vào  những ngày  sau tết. Còn chả thủ  gồm toàn thịt  gỡ ra từ đầu ( thủ cấp ) chú lợn,   trộn với  chút nạc, thêm  nấm mèo, hành tiêu, gia vị vừa ăn,  đem xào thật chín,  

  rồi  gói chặt    trong   mấy  lớp  lá  chuối  như những đòn bánh tét . Trời lạnh nên chỉ  một đêm,  lớp lá mở  ra,hiện  lên  những " cây chả " to như  bắp chân, cứ  cắt khoanh, là  ăn ngay. Nhưng tết nhất  thiếu gì món, mà phải ăn thứ  để dành.  Có thịt  nạc rim ngọt, thịt nấu đông,   sườn  hầm..

 Ngôi nhà của cô bạn không  lớn,  kiểu nhà của thời "  nhà  nhỏ, vườn to", vì  người ta chú tâm  tậu  đất đai, để mai kia    dành cho con cho cháu. Ngày ấy,chỉ mới sau hoà bình vài  năm, dù tôi đã  chứng kiến cuộc sống tiết kiệm ở nhà chú thím, những công chức    cao cấp của  miền Nam, thì cái tết  ở nhà người bạn vẫn là "tết to". Tôi đem kể với  bố tôi thì ông cười,   Nhà nước mình  vẫn luôn mong cho  người dân  được ăn tết tươm tất như thế đấy con  ạ.

 Năm sau, bố đón tôi về  quê  bằng  chiếc xe công vụ, đi cùng một chú lái xe. Hai bố con ra  Bắc, quà tết chỉ có mấy  gói thuốc lá, bố bảo,   vì bố vội quá. Dọc đường,khi  đến Quảng Ngãi, bố tôi   tìm mua cả tạ đường, cứ  gói từng túi một cân, ông bảo đã lâu  đi xa,  về quê có chút quà    cho mọi  người .Món quà ngọt ngào .  Về đến  một khu chợ ven biển, hai bố con tìm mua mấy cân cá tươi, chỉ có thế. Ở nhà,  bà nội đã  muối mấy  thạp dưa cải,  đã lên chua lắm , bà sợ bị úng nên cho thêm muối vào. Và đấy là tết  quê  nội của  tôi. Tôi không so sánh " tết to " đậm vị phương Nam ở nhà  người bạn, mà tôi vui  vô cùng vì được ở gần bố  cả tuần, có ông bà  nội ngoại , có  những  người thân  đã từ lâu rất  gặp. Có một   cô là   em họ bố tôi,  do   dạy ở  trường trong xã  gần nhà ông bà nội, mà   chồng  cô lại  vừa   mất ,  chú này  công nhân,  bị ốm  đã lâu,  nhà   dột chưa  kịp  sửa,nên dẫn  cậu con duy nhất  qua ở chung với ông bà. Chú bé học lớp năm,rất sáng sủa,  được  bố tôi tặng cho  gói thuốc lá  thơm  để  biếu thầy thì  vui lắm.Ngày tết, có liên hoan ở  hợp tác xã,      món thịt trâu  chỉ đủ có   bốn khẩu dùng vài bữa, con  chó Vện được phần  cục xương to, nhưng nó tha thiết với món quà  quá,cứ gặm mãi  và cuối cùng thì ..bỏ  ăn.Vì cục xương chẹn ngang mồm.Mấy bố con ông cháu phải trói ghì con vật tội  nghiệp lại,  dùng kìm mới lôi được tảng  xương  trâu cứng như sắt ra khỏi họng con  Vện. Mấy ngày sau nó đều phải ăn cháo muối !

 Miền Bắc,ngày tết gắn liền với tiết trời giá  buốt. Cô bạn   tôi chỉ biết  ngày  mưa phùn tháng giá ở  bên kia  vĩ tuyến qua   một bài học  thuộc lòng của nhà thơ Bàng Bá Lân . Mây xám kéo ngang trời / Khóm tre già  nghiêng ngả ,lá rơi rơi,/ Chuối xơ xác run hoài trong gió lạnh/ Đồng trơ rạ  mênh mông và  hiu quạnh/ ... Da mốc thếch, đàn trâu đi uể oải/ ..  đường  lầy lội đón bước chân tê tái /của  người quê da nẻ  ( gót chân bị  nứt  vì rét ) xuýt  xoa đau/vài gái thôn bỏm bẻm miệng nhai trầu/cho ấm bụng và  hồng lên gò má..  Tôi bảo,  thi  sĩ thật giỏi,vì  ông đã vẽ bằng lời cả khung cảnh   mùa   xuân quê tôi  như thế,  nhưng chúng tôi  rất thích thú đoạn kết  

 Ở  giữa nhà  những tay cóng xoè hơ /bên lửa đỏ bập bùng ôi ấm cúng. Và  trong ổ  rơm vài cô em sầu mộng/cảm lạnh lùng thấm thía giấc cô miên. Người bạn  bảo,  thầy tớ  cắt nghĩa " giấc cô miên là  giấc  ngủ  một mình,nhưng   nồng nàn".

 Bây giờ,khung cảnh làng quê vào  mùa  rét thế nào,tôi chưa có  dịp quay về,ôi thương nhớ  da  diết.  Ngôi nhà có ông bà  nội ngoại hai miền,nay   đã là  những  toà nhà  gạch khang trang,  hàng rào vây kín như nhà  phố. Vào  đông qua xuân thì  đất trời vẫn  buốt giá như  xưa, vẫn "   tre  nghiêng ngả, chuối xác xơ,  đồng trơ rạ sau vụ gặt và đàn trâu da mốc thếch, nhưng  bếp  lửa ấm hơn , rộn rã tiếng cười,  người ở  quê không  hồi hộp chờ đợi món quà  ngọt ngào phương xa, bữa cơm nhiều thịt cá hơn dưa cải  rồi.Chỉ có những tấm lòng. Hai anh bên ngoại,cùng mẹ với tôi, đều ở  giữa xứ Sài thành hoa lệ, hai anh cùng cha, thì ở   ngay thủ đô,   nhà lầu ô tô sang trọng,  thi thoảng hỏi han  qua  Zalo, nhưng vẫn là  cầu nối  để tôi ở nơi có những con phố nhấp nhô tổ chim thấy ấm lòng.

 Ngôi nhà  lần đầu ở miền  " những con phố nhấp nhô tổ chim"    mà    tôi làm  quen   này, nay chỉ còn một bóng nhỏ nhoi bạn tôi ra vào.Một dạo,  từ khi  hai đấng sinh thành đi xa,  đám cháu chắt có tìm đến.Và rồi.. Bạn tôi ốm đau,lại sợ ở nhà thì  ..sợ !   Bèn  đi ở trọ !

 Có thể  ra  giêng,  tức là chờ hết năm nay, qua năm  tới, tớ  sẽ .. bán nhà   bạn ạ.Rồi đi đâu ?Ơ thì vô nhà dưỡng lão. Chứ  tớ  nhìn quanh,ngoài hai bà  Giang Tre, có thể túm áo nhờ vả khi cần,thì  nào còn ai .Mà mắt  và tai tớ  rất cần đến thuốc  đặc trị .

Ừ,có thể đã  đến lúc phải thế thôi. Những ngày thơ bé,tôi không bao giờ hình dung một ngày có mặt ở  khu chợ Tân Đinh, chợ Bến Thành, vì  thấy trơ trọi quá, mẹ mất,bố thì bao nhiêu là việc, ông bà đều tuổi cao,  tôi  cũng sẽ là một cô  giáo   ở  làng như  mẹ cu Tuấn  nhà nội tôi,  và  mỗi bận  tết về,   ngơ ngẩn với những sáng ngắm  khóm tre già  nghiêng ngả, đàn trâu da mốc thếch .. Và bây giờ tôi lại ở đây, vẫn bộn bề  toan tính cũng để một ngày mai, khi hai  ông bà  đều  bốn mắt,ba chân, cùng đi nhà dưỡng  lão,thì nhà phải bán . Cô bạn  đã chọn nơi này,   xoá đi trên một góc đồi  ngôi nhà nhỏ xinh xắn, mà  giữ lại trong tâm hồn   một quãng đời   êm ả, những ngày có mẹ có  cha, có những đêm nằm giật mình vì  những trái thông khô rơi lăn lóc trên mái tôn,  nghe từ dưới ao xa tiếng ếch nhái kêu ồm oàm,   đó là   kỷ vật mang theo suốt thời tuổi trẻ ngược xuôi tìm lý tưởng, và nay hạnh phúc, điều đến sau tất cả, là chuỗi ngày  tàn mà thanh thản, dù  kỷ   niệm xưa "như trăm ngàn mối nhện, mỗi lần nhớ về càng thêm  vấn thêm vương ".

                                  GIANG và  BÉ.